10

Rạng sáng.

Tôi nằm dang tay dang chân trên giường tính toán quỹ riêng của mình.

Bên ngoài vang lên hai tiếng gõ cửa.

“Vợ à, em ngủ chưa?”

Giang Mân đứng ngoài cửa khẽ gọi.

Vốn dĩ tôi định giả vờ ngủ.

Nhưng anh lại gửi tin nhắn:

【Hình như anh sốt rồi, đầu choáng váng. Nhiệt kế đo trán với thuốc hạ sốt trong nhà để ở đâu vậy?】

“Cạch—”

Tôi mở cửa.

“Ở phòng khách tầng một.”

Anh nhìn tôi, không nhúc nhích.

“Thôi được rồi, đi theo em.”

Thể chất gì thế này.

Ban ngày chỉ dầm chút mưa phùn mà tối đã sốt rồi.

Sau khi lục được nhiệt kế đo trán từ hộp thuốc, tôi đưa lên trán anh đo một cái.

“Bíp.”

Hiển thị vừa đúng ba mươi sáu độ.

“Anh có sốt đâu.”

“Thế sao anh lại thấy lạnh lạnh nhỉ?”

“Lạnh thì bật sưởi trong phòng lên.”

Tôi dọn lại hộp thuốc rồi nhét vào tủ.

Tắt đèn phòng khách xong liền đi lên tầng hai.

Lúc chuẩn bị đóng cửa phòng, Giang Mân đưa tay chặn ngang.

“Phòng này ấm hơn phòng ngủ chính.”

“Vậy anh ngủ đi, em sang phòng ngủ chính.”

Nói xong, tôi quay người định đi.

Bên hông chợt có một lực kéo tới.

Tôi bị Giang Mân kéo thẳng vào lòng.

“Vì đêm đó anh nói nóng nên em giận sao? Cho nên hai ngày nay em không để ý đến anh, lúc ăn cơm cũng chỉ nói chuyện với Trần Nhiên?”

“Anh đang nói linh tinh gì thế? Liên quan gì đến Trần Nhiên? Anh bảo nóng chẳng phải là sự thật sao? Hai người nằm sát nhau thì nóng thật mà.”

“Anh lạnh, bây giờ anh lạnh.”

Anh cố chấp tắt đèn.

Tôi cũng buồn ngủ rồi, liền vén chăn lên nằm sát mép giường.

Giang Mân nhích lại gần tôi.

Lưng tôi dán sát vào lồng ngực anh.

“Anh nằm gần thế này thì em cũng nóng mà, lùi ra sau chút đi.”

Anh giả điếc, động cũng không động.

Haiz.

Đàn ông đúng là tiện thật.

Khi tôi nhiệt tình với anh, anh ghét bỏ muốn chết.

Đến lúc tôi chủ động tránh xa, anh lại như chú chó nhỏ bám theo phía sau.

11

Thứ Hai, vốn dĩ khối lượng công việc khá nhiều.

Nhưng tôi quen mò cá rồi, bận đến đâu cũng không vội, dù sao đến giờ là tan làm.

Quản lý mới thấy tôi đang dọn đồ, đẩy gọng kính, có chút không hài lòng:

“Tiểu Hà, về sớm thế à?”

“Cũng không sớm đâu, đến giờ rồi mà.”

Tôi cười tủm tỉm đáp lại.

Trả lương chuối thì chỉ tuyển được khỉ thôi. Một tháng ba bốn nghìn tệ, còn muốn tôi ở lại tăng ca cho ông ta sao, nằm mơ đi.

Thật ra sau khi lấy Giang Mân, tôi từng có ý định nghỉ việc.

Nhưng nghĩ lại, ít đến đâu thì cũng là tiền, nên vẫn kiên trì đi làm.

Quả nhiên trên đời chẳng có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.

Tôi có thể lấy được thiếu gia nhà giàu, vậy mà lại là nhờ phúc của Triệu Khải.

À phải rồi, Triệu Khải đi đâu rồi nhỉ?

Hình như đã mấy ngày không thấy anh ta.

“Triệu Khải à? Anh ấy nghỉ việc rồi, nghỉ từ tuần trước.”

Tôi gặp một đồng nghiệp khác ở cổng công ty.

Cô ấy đang đợi xe buýt, vừa hay tôi đi ngang qua nên tiện miệng hỏi.

“Ồ, vậy à.”

Tôi gật đầu, định rời đi.

Cô ấy đột nhiên gọi tôi lại:

“Không đúng nha, anh ấy thích cậu như vậy, đi rồi mà không nói với cậu một tiếng sao?”

Chuyện tôi đã kết hôn, tôi chưa từng nói với bất kỳ ai trong công ty.

Trước mỗi lần đi làm, tôi đều tháo nhẫn cưới bỏ vào túi xách.

Vì thế đồng nghiệp vẫn tưởng Triệu Khải đang theo đuổi tôi.

Trên thực tế, kể từ khi tôi kết hôn, anh ta chưa từng làm phiền tôi thêm lần nào nữa.

Chắc hẳn Giang Mân cũng đã nói rõ với anh ta rồi.

“Chuyện anh ấy thích tôi là từ đời nào rồi, bọn tôi sớm đã không còn liên lạc nữa.”

Ánh mắt đồng nghiệp vẫn đầy vẻ hóng chuyện.

Tôi không muốn giải thích nhiều, nhìn thời gian vẫn còn sớm nên quyết định đến bệnh viện một chuyến.

12

“Xin chào, bác sĩ Lý có ở đây không?”

Tôi đến khoa huyết học, muốn tìm bác sĩ điều trị chính của Trương Tiểu Hoa trước đây.

Trương Tiểu Hoa là một sinh viên thực tập đến công ty vào mùa hè năm ngoái.

Là con gái, lúc đó mới năm ba đại học, hai mươi tuổi.

Khi ấy tôi cũng chán ngấy ở công ty.

Đồng nghiệp xung quanh đều là lũ đáng ghét, còn có Triệu Khải cứ ba lần bốn lượt quấy rầy tôi.

Nhưng sau khi cô ấy xuất hiện thì khác.

Tôi có thêm một người bạn để trò chuyện lúc đi làm.

Từ chuyện hóng hớt đến gia đình nguyên sinh, chuyện gì cũng nói.

Trương Tiểu Hoa người nhỏ nhắn, nói năng chân thành.

Từ đầu đến chân đều toát lên vẻ ngây thơ trong sáng của sinh viên đại học.

Cô ấy từng kể với tôi rằng, thường nghe hàng xóm nói cô là trẻ bị bỏ rơi.

Năm đó cha mẹ ruột bỏ cô ở một mảnh đất trồng rau hoang phế.

Khi ấy là tháng Chạp, tuyết còn đang rơi.

May mà cha mẹ nuôi đi ngang qua nhìn thấy rồi mang cô về, nếu không đã chết cóng từ lâu.

Khi đó tôi còn đùa với cô ấy:

“Bây giờ em học đại học rồi, sau này kiếm được tiền rồi, coi chừng ngày nào đó cha mẹ ruột tìm tới bắt em phụng dưỡng đấy. Nếu thật sự có ngày đó thì gọi điện cho chị, chị chửi chết hai lão khốn đó.”

Nhưng sau khi thực tập xong rời công ty, cô ấy đã rất lâu không liên lạc với tôi.

Tôi còn thầm nghĩ con nhóc này thật vô tình.

Cho đến một ngày, tôi vô tình thấy bài đăng quyên góp từ thiện do cha mẹ cô ấy đăng trên mạng.

Lúc đó tôi mới biết sau này cô ấy bị bệnh.

Bệnh bạch cầu.

Cần rất nhiều tiền.

Mà chưa chắc chữa khỏi được.

“Chị đến thăm Trương Tiểu Hoa đúng không? Chờ một chút nhé, bác sĩ Lý còn đang họp. Hay để tôi đưa chị đến gặp bệnh nhân trước?”

Y tá quen tôi, nhìn tôi một cái rồi lịch sự mỉm cười.

Tôi lắc đầu, lấy từ trong túi ra một tấm thẻ.

“Không cần đâu, phiền cô chuyển tấm thẻ này cho bác sĩ Lý giúp tôi. Trước khi đến tôi đã nhắn tin với bác sĩ ấy rồi.”

Tôi không muốn gặp cô ấy.

Nhìn cô ấy gầy trơ xương nằm trên giường bệnh, tôi khó chịu lắm.

Giống như nhìn thấy mẹ tôi vậy.

Chỉ nhìn thêm một cái thôi, trái tim cũng không chịu nổi.

Năm mẹ tôi mất cũng vì mắc bệnh nặng.

Là bệnh gì thì đến cả bố tôi cũng không rõ.

Ông chỉ nói đó là căn bệnh không chữa khỏi.

Cần tiền.

Rất nhiều tiền.

Lúc đó tôi mới bao nhiêu tuổi chứ?

Mới học cấp hai.

Tôi đứng bên giường bệnh cầu xin bố đi vay tiền.

Người đàn ông đó lập tức sa sầm mặt:

“Vay tiền? Nói thì dễ lắm. Tao biết đi đâu vay đây? Bán cả mày cũng không đủ tiền phẫu thuật cho mẹ mày. Với lại sau này em trai mày thì sao? Chẳng lẽ không đi học nữa?”

Thật ra đến bây giờ tôi vẫn nghi ngờ bệnh của mẹ không nghiêm trọng đến thế.

Đó chỉ là bệnh nghèo.

Là bố tôi không nỡ bỏ tiền chữa trị.

Sau khi tốt nghiệp cấp hai, tôi tự mình bỏ đi, làm đủ thứ việc.

Càng đi làm càng cảm thấy.

Tiền à.

Tiền đúng là thứ tốt.

Có tiền thật tốt.

Cho nên trong tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi có một điều kiện không thể bỏ qua.

Người đó nhất định phải có tiền.

Hơn nữa còn phải sẵn lòng tiêu tiền cho tôi.

Trong những năm Triệu Khải theo đuổi tôi, đã có lúc tôi nghi ngờ cả đời này mình không có số giàu sang.

Không thì tại sao từng ấy người đàn ông theo đuổi tôi lại toàn là người nghèo.

Đổi nhiều công việc như thế mà lương vẫn chỉ vài nghìn tệ một tháng.

May mà khi tôi định sống cả đời như vậy.

Giang Mân đã mang theo tiền của anh xuất hiện trước mặt tôi.

Đến tận bây giờ anh vẫn còn giả vờ với tôi.

Nói rằng mình chỉ hơi có tiền một chút, miễn cưỡng xem như gia đình trung lưu.

Biệt thự là mua được giá hời.

Xe sang là công ty cấp cho anh sử dụng.

Nhưng kiểu người chưa từng nghèo như anh, ngay cả giả nghèo cũng không biết cách giả.

Tôi bảo anh mua cho tôi một chiếc túi, một sợi dây chuyền.

Toàn là hơn một trăm nghìn tệ trở lên.

Vậy mà anh còn cảm thấy chỉ là tiện tay mua cho tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...