13

Tuần trước, khi nhận được những tấm ảnh chụp màn hình nhóm chat nặc danh đó.

Phản ứng đầu tiên của tôi hoàn toàn không phải tức giận hay đau lòng.

Mà còn thở phào nhẹ nhõm.

Người kia thấy tôi không trả lời còn tiếp tục thêm dầu vào lửa:

【Cô nhìn kỹ người nằm bên cạnh mình đi, xem anh ta là loại người gì. Cô thật sự nghĩ anh ta yêu cô sao?】

【Đừng ngốc nữa, mau ly hôn với anh ta đi. Cô xứng đáng với người tốt hơn.】

Tôi không biết mình còn xứng đáng với điều gì tốt hơn nữa.

Thường xuyên không về nhà.

Không cần tôi dỗ dành.

Đến kỳ là chuyển tiền.

Thỉnh thoảng còn mua đồ xa xỉ cho tôi.

Đây chẳng phải cuộc sống trong mơ sao?

Tôi đoán người gửi có thể là Trần Nhiên, bạn thân của Giang Mân.

Cũng có thể là người còn lại trong nhóm chat đó.

Nhưng rốt cuộc là ai đã vạch trần mối quan hệ giữa tôi và Giang Mân, tôi không định truy cứu.

Trần Nhiên muốn thêm WeChat của tôi.

Tôi không cho.

Bởi vì tôi không muốn có ai đột nhiên phá vỡ cuộc hôn nhân tưởng như bình lặng này.

Mọi người đều đang lợi dụng lẫn nhau.

Cứ tiếp tục giả vờ đi.

Đợi đến ngày thật sự xé rách mặt mũi rồi tính tiếp.

14

Tôi ngồi trên ghế dài dưới lầu bệnh viện ngẩn người rất lâu.

Nhìn trời dần tối.

Tôi cũng không muốn về nhà lắm.

Sau khi nhắn cho Giang Mân một tin rằng tối nay tôi tăng ca, tôi vừa đi vừa lê la khắp nơi.

Đi ngang qua một quán bánh sủi cảo, tôi vào ăn một bát.

Vừa bước vào khu dân cư, Giang Mân gọi điện tới:

“Em vẫn đang tăng ca à?”

“Sắp về rồi.”

Tôi nhập mật khẩu cửa nhà.

Còn chưa bấm hết dãy số thì người bên trong đã mở cửa trước.

Giang Mân mặc đồ ngủ.

Trông như đã ở nhà rất lâu rồi.

“Anh ngủ sớm vậy à? Ăn cơm chưa?”

“Đã hơn mười giờ rồi, còn sớm gì nữa.”

Người đàn ông cụp mắt xuống.

Hàng mi khẽ run, mang theo vài phần trách móc.

“Ôi, làm phiền anh nghỉ ngơi rồi, xin lỗi nhé.”

Tôi cúi người cầm đôi dép bên cạnh lên.

Đá đôi giày cao gót dưới chân ra rồi định đi vào phòng khách.

Nhưng chồng tôi lại lạnh mặt chắn trước mặt tôi, chẳng có chút ý thức nào.

“Tránh ra một chút đi, chồng.”

Tôi đành phải nhắc nhở anh.

“Hừ.”

“Chồng à? Tôi là chồng em sao?”

Người đàn ông cười lạnh.

Không những không tránh đường mà còn bước lên phía trước một bước, đứng sát tôi.

Tôi nhíu mày:

“Lại bị sao nữa?”

Vốn dĩ tôi không phải người có tính tình tốt.

Suốt hơn một năm kết hôn, tôi vẫn luôn lấy lòng anh.

Cố gắng che giấu tính cách thật của mình.

Chưa từng cãi nhau với anh.

Cho dù mỗi lần anh vô duyên vô cớ không để ý tới tôi, tôi cũng chưa từng tính toán với anh.

Nhưng thật không may.

Hôm nay tâm trạng tôi không được tốt.

“Anh thích kiếm chuyện đến thế à, Giang Mân?”

Tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên anh.

“Có thể đừng hễ chịu ấm ức ở chỗ người khác là trút lên người tôi được không? Ngày nào cũng vô duyên vô cớ làm tôi khó chịu. Tôi đã chủ động tránh mặt anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa?”

Càng nói càng tức.

Tôi dứt khoát đưa tay đẩy mạnh anh một cái.

Giang Mân loạng choạng lùi lại vài bước.

Tay vịn vào giá sách bên cạnh.

Anh nhìn tôi không dám tin.

“Em mắng anh, còn đẩy anh?”

Phiền chết đi được.

Tôi chẳng muốn nói chuyện với anh nữa.

Ngay cả biểu cảm cũng lười quản lý, mất kiên nhẫn nhìn lại anh.

“Tai anh điếc à? Bảo tránh ra mà cứ đứng chắn trước mặt tôi.”

Người đàn ông chớp mắt.

Như thể chịu phải nỗi oan ức lớn lao nhất thế gian.

Khóe mắt dần đỏ lên.

Đột nhiên, không hề báo trước.

Anh kéo giọng gào khóc:

“Tôi biết hết rồi! Tôi biết hết rồi!”

“Hà Chi Ý, sao em có thể đối xử với anh như thế!”

Nước mắt người đàn ông rơi xuống như những giọt nước mưa trên mái hiên.

Từng chuỗi từng chuỗi không ngừng chảy.

Tôi bị anh làm cho ngơ ngác luôn.

Đúng là một tên đàn ông đanh đá khó hiểu.

“Anh biết cái gì rồi?”

Nói được nửa câu.

Nhưng tôi hỏi, anh chỉ lo khóc.

Tôi bực bội đến cực điểm, rút một tờ khăn giấy ra.

Sau đó túm cổ áo người đàn ông, ép anh cúi thấp người xuống rồi lau nước mắt cho anh một cách qua loa.

“Khóc cái gì mà khóc? Đến anh cũng thấy mình oan ức cơ à? Có bệnh à?”

15

Đợi đến khi Giang Mân cuối cùng cũng bình tĩnh lại, tôi bảo anh ngồi đối diện mình ở bàn ăn.

Hai người mặt đối mặt, nghiêm túc thảo luận xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tôi rót cho mình một cốc nước nóng, cũng rót cho anh một cốc.

Tối nay ăn sủi cảo chấm quá nhiều giấm, vừa vào nhà đã thấy khát.

“Nói đi, nói thật xem, rốt cuộc anh bị làm sao vậy?”

“Em không cảm thấy mấy ngày nay em đối xử với anh rất kỳ lạ sao?”

Tôi đối xử kỳ lạ với anh chỗ nào?

Chỉ là không còn làm chó liếm trước mặt anh như trước nữa thôi mà.

“Không cảm thấy.”

Giang Mân siết chặt cốc nước, cố gắng nhẫn nhịn:

“Anh không muốn nói toạc ra.”

Ồ hô.

Anh biết tôi đã nhìn thấy mấy tấm ảnh chụp màn hình đó rồi à?

Có phải anh nhầm rồi không?

Người chất vấn đáng lẽ phải là tôi chứ.

Người nổi giận chất vấn anh cũng phải là tôi mới đúng.

“Vậy thì anh mau nói toạc ra đi.”

Dù sao sớm muộn gì cũng đến bước này.

Sớm hay muộn cũng phải thẳng thắn với nhau.

“Được.”

Giang Mân lau khóe mắt, giọng run run nói:

“Em nuôi trai bên ngoài sau lưng anh rồi, tám chín phần là vậy, đừng có chối!”

Tôi bật thẳng một câu chửi thề.

“Anh có bị gì không thế?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...