16

“Trai nào cơ! Ngày nào tôi cũng bận tối mắt tối mũi, lấy đâu ra thời gian kiếm trai!”

Đúng là quá vô lý.

Trong đầu người đàn ông này mỗi ngày đều nghĩ cái gì vậy?

“Phản ứng lớn như thế, còn bảo không có…”

Giang Mân lại bày ra bộ dạng muốn khóc không khóc được như vừa rồi.

Sắc mặt trắng bệch khó coi.

Trong lòng tôi có cả vạn con alpaca đang chạy loạn.

“Được, anh bảo tôi có đúng không? Thế người đó là ai?”

“Anh không biết, em giấu hắn rất kỹ. Anh điều tra mấy ngày rồi mà chẳng tra được gì.”

“Anh chẳng tra được gì mà dám nói tôi có trai bên ngoài? Giang Mân, anh càng ngày càng phát điên rồi đấy.”

“Vậy em giải thích xem hôm nay WeChat của em đi hơn hai vạn bước là làm gì?”

“Có phải em đến một bệnh viện hạng ba không?”

“Có phải em gặp một người nào đó không?”

Nghe anh nhắc tới bệnh viện, tôi khựng lại.

Đúng thật.

Chẳng lẽ anh theo dõi tôi?

“Thấy chưa! Anh nói trúng rồi phải không?”

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Sợ bỏ lỡ bất kỳ cảm xúc nào lộ ra trên mặt tôi.

“Đúng là tôi có đến bệnh viện. Nếu anh biết rồi thì người đó là ai? Nói tên ra xem.”

“Còn ai nữa? Triệu Khải!”

Tôi bật cười.

“Em còn cười? Em làm sai rồi mà còn cười?”

Người đàn ông tức đến không nhẹ.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Khóe mắt vẫn luôn đỏ hoe.

“Tại sao lại là anh ta?”

“Hai người vốn là đồng nghiệp, quen nhau hơn bốn năm. Anh ta thầm yêu em, còn tỏ tình với em không chỉ một lần. Đừng tưởng những chuyện đó anh không biết.”

“Tháng trước anh ta bị người ta đánh nhập viện. Em đau lòng nên mới đi thăm chứ gì.”

Triệu Khải bị đánh nhập viện?

Còn có chuyện đó nữa sao?

“Anh quen Triệu Khải bằng cách nào?”

“Lại còn biết tôi và anh ta là đồng nghiệp, biết anh ta từng theo đuổi tôi nữa?”

Tôi bình tĩnh hỏi ngược lại.

Người đàn ông khựng lại.

Giống như một ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Bị một chậu nước lạnh dội xuống trong chớp mắt.

“Anh… anh chỉ là quen biết thôi…”

Ngốc thật.

Người đàn ông ngốc nghếch này.

Trước đây sao tôi không phát hiện anh thật ra rất ngốc nhỉ?

Cũng đúng.

Anh còn có thể nghĩ ra cái cách cưới người mà kẻ thù thầm yêu để trả thù đối phương.

Thì còn mong anh thông minh được đến đâu.

Hơn nữa còn công khai nói trong nhóm chat.

Rồi lại bị người ta chụp màn hình gửi nặc danh.

Tôi còn đang cố giúp anh che giấu.

Kết quả anh lại tự mình nhảy ra.

17

“Giang Mân, có phải là anh đang giấu tôi chuyện gì không?”

“Hôm nay tôi đúng là có đến bệnh viện.”

“Nhưng là đi thăm một người bạn của tôi, là con gái.”

“Tôi giúp cô ấy thanh toán khoản viện phí trước đây.”

“Trong điện thoại còn lưu lại lịch sử giao dịch, anh muốn xem không?”

“Còn vì sao về muộn như vậy, là vì nhìn thấy bạn tôi nằm trên giường bệnh, tôi buồn.”

“Nên muốn đi bộ về nhà để giải tỏa tâm trạng.”

“Ngược lại là anh.”

“Vừa thấy tôi bước vào nhà đã bắt đầu chất vấn, nghi ngờ.

“Đúng là trước đây Triệu Khải từng thầm yêu tôi.”

“Nhưng tôi chưa từng đồng ý với anh ta.”

“Ngày trước tôi đã không thích anh ta rồi.”

“Sao nào? Kết hôn xong gu của tôi còn giảm xuống, biến thành tệ hơn à?”

Người đàn ông ngồi cứng đờ trên ghế dài.

Ấp úng hồi lâu mà không trả lời câu hỏi của tôi.

Tôi lại hỏi:

“Anh quen Triệu Khải bằng cách nào?”

“Công ty của tôi với công ty của anh cách xa cả vạn dặm mà.”

“Trả lời tôi.”

Giang Mân vẫn không chịu nói.

Tôi cũng không hỏi nữa:

“Thôi bỏ đi.”

“Dù sao anh cũng có bao nhiêu chân thành với tôi đâu.”

“Tôi biết hết rồi.”

18

“Vợ à, đừng đi!”

Tôi đứng dậy.

Anh cũng đứng dậy.

Cách nửa cái bàn, anh kéo lấy tay áo tôi.

“Anh thú nhận.”

“Anh sẽ nói hết cho em.”

Anh kể từ người mẹ mất sớm của mình đến người cha đã qua đời.

Trong gia tộc, ngoài anh ra còn có ba người con trai và hai người con gái.

Ai nấy đều nhòm ngó phần tài sản thừa kế.

Giang Mân vốn là con út.

Không được cha coi trọng.

Trong gia tộc cũng chẳng có tiếng nói gì.

Lúc phân chia di sản, đứa con riêng Triệu Khải đột nhiên nhảy ra nói rằng trong số tiền của ông già cũng có một phần của anh ta.

Mấy vị thiếu gia tiểu thư nhà giàu kia đâu coi loại con hoang từ bên ngoài đến này ra gì.

Trực tiếp bảo anh ta cút đi.

Nhưng Triệu Khải hết lần này đến lần khác dẫn theo đủ loại họ hàng tới gây sự.

Mấy người anh chị em nhà giàu kia liền đẩy Triệu Khải sang cho Giang Mân.

Nói rằng phần tiền của anh ta nằm trong tay Giang Mân.

Giang Mân nhìn anh ta như nhìn một con đỉa.

Không vứt bỏ được.

Chỉ khiến người ta buồn nôn.

Ban đầu đã thỏa thuận rõ.

Cho anh ta một triệu tệ.

Sau này không được tới nữa.

Thậm chí còn ký hợp đồng cam kết.

Kết quả chẳng được mấy ngày, Triệu Khải xé hợp đồng rồi lại tới gây chuyện.

Thương lượng tử tế không có tác dụng.

Giang Mân bắt đầu điều tra điểm yếu của đối phương.

Biết được vì theo đuổi tôi mà Triệu Khải từng mấy lần đòi tự tử.

Thế là Giang Mân bắt đầu lên kế hoạch tiếp cận tôi.

Anh nghĩ rằng chỉ cần cưới tôi thì đối phương sẽ hoàn toàn yên phận.

Đúng là sau khi biết tin tôi kết hôn, Triệu Khải đau khổ suốt mấy tháng.

Nhưng sau đó lại tiếp tục gây chuyện.

Dù sao tình cảm cá nhân làm sao quan trọng bằng tiền bạc.

Ngược lại là Giang Mân.

Rõ ràng đã nói chỉ coi tôi là công cụ.

Cưới rồi cũng có thể ly hôn.

Nhưng sau đó anh lại đổi ý.

Khi Triệu Khải lần nữa tìm đến cửa.

Anh chỉ có thể hung dữ buông một câu:

“Cầm tiền rồi cút ngay cho tôi. Nếu dám nói thêm với vợ tôi một câu nào nữa thì sau này đừng hòng lấy được một đồng nào từ tôi!”

Nhưng anh đề phòng Triệu Khải.

Sợ bí mật cưới tôi bị bại lộ.

Lại không đề phòng đám bạn thân tốt của mình.

Lịch sử trò chuyện từ một năm trước bị đào lên.

Rồi gửi cho tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...