— Mẹ không khuyên con.
— Mẹ chỉ sợ sau này con hối hận.
Tôi gập máy tính lại.
— Mẹ.
— Nếu con ký vào tập hồ sơ đó, sau này mới thật sự hối hận.
Bà không nói gì.
Tôi lấy tập hồ sơ trong túi ra, mở tới trang thứ hai cho bà xem.
Bà không hiểu rõ chuyện bàn giao dự án.
Kính mắt tháo xuống lau đến hai lần.
Cuối cùng chỉ vào hai chỗ rồi hỏi tôi.
Một chỗ là:
“Tự nguyện từ bỏ quyền phản đối.”
Một chỗ là:
“Tiền thưởng hiệu suất điều chỉnh theo vị trí công tác.”
Bà hỏi:
— Có phải nghĩa là sau này con nhận ít tiền hơn cũng không được lên tiếng không?
— Đại khái là vậy.
Sắc mặt bà từ từ thay đổi.
Một lúc sau bà mới lên tiếng:
— Bố con trước đây cũng từng chịu thiệt kiểu này.
Tôi ngẩn người.
Mẹ rất ít khi nhắc tới chuyện thời trẻ của bố.
Ngày trước bố tôi từng phụ trách mua sắm thiết bị trong nhà máy.
Sau đó có một lần ông phải đứng ra gánh trách nhiệm thay cho lãnh đạo.
Lúc ấy trong nhà thiếu tiền.
Ông nghĩ chỉ cần nhịn một chút, giữ được công việc là được.
Kết quả tiền thưởng dự án mất sạch.
Thông báo điều chuyển công tác cũng được ban xuống.
Mẹ nói, năm đó vào dịp Tết.
Bố mua cho tôi một chiếc áo bông màu đỏ.
Còn bản thân ông đứng dưới lầu hút hết nửa bao thuốc rồi mới lên nhà.
— Về đến nhà, ông ấy chỉ nói là do nhà máy sắp xếp.
— Chưa từng nói rằng trong cuộc họp hôm đó, ông ấy không tranh luận lấy một câu.
Mẹ khép tập hồ sơ lại.
Móng tay khẽ cào lên góc giấy.
— Trước đây mẹ vẫn luôn bảo con đừng quá cứng rắn.
Bà đẩy tập hồ sơ trở lại trước mặt tôi.
— Nhưng lần này thì đừng nghe lời mẹ.
Bà đứng dậy đi vào bếp rửa sườn.
Tiếng nước chảy vang lên.
Tôi cúi đầu nhìn tập hồ sơ trên bàn.
Sống mũi hơi cay.
Trong bếp, sườn được cho vào nồi.
Mùi hành gừng dần lan ra.
Hòa lẫn với mùi mực in còn vương trên những trang giấy.
13
Hai tuần bận rộn nhất của dự án Ngân Hà giai đoạn hai, gần như ngày nào tôi cũng là người cuối cùng rời khỏi văn phòng.
Triệu Khải không còn công khai nhắm vào tôi nữa.
Nhưng phía nhà cung cấp bắt đầu vòng qua tôi để trực tiếp tìm lão Đổng xác nhận các khoản chi phí.
Sau email lần trước của tôi, lão Đổng bị ràng buộc nên không dám phê duyệt bằng miệng.
Ông ta chỉ có thể yêu cầu họ bổ sung tài liệu.
Đến vòng bổ sung thứ ba, chính phía nhà cung cấp lại để lộ sơ hở.
Họ gửi nhầm một mẫu hợp đồng cũ.
Trong phần ghi chú của mẫu hợp đồng có viết:
“Quản lý Triệu đã xác nhận có thể chấp nhận tỷ lệ hao hụt 3%, cuối năm sẽ hoàn trả một phần chi phí dưới hình thức phí dịch vụ kỹ thuật.
”
Sau khi phát hiện gửi nhầm, bên kia nhanh chóng thu hồi tài liệu.
Nhưng tôi đã tải xuống từ trước.
Tôi in tài liệu đó ra rồi mang cho chị Chu và Văn phòng Quản lý Dự án.
Sau khi đọc xong, phản ứng đầu tiên của chị Chu không phải là mắng chửi.
Chị ấy khóa trái cửa văn phòng.
Sau đó kéo rèm xuống một nửa.
— Em chắc chắn vẫn muốn tiếp tục làm dự án này chứ?
Tôi hiểu ý chị ấy.
Nếu tiếp tục.
Tôi sẽ phải xé toang mối liên hệ lợi ích giữa Triệu Khải và nhà cung cấp.
Mà một khi đã xé ra.
Trong thời gian ngắn, tôi sẽ không dễ sống trong tổ dự án.
Lão Đổng sẽ cảm thấy tôi gây thêm phiền phức cho ông ta.
Triệu Khải sẽ hận tôi.
Nhà cung cấp cũng sẽ xem tôi như kẻ thù.
Nhưng nếu tôi không làm.
Những khoản tiền đó sẽ bị phân bổ vào bảng chi phí.
Hai trăm tám mươi nghìn tệ.
Ba trăm nghìn tệ.
Năm trăm tám mươi nghìn tệ.
Tách riêng từng khoản ra thì chẳng khoản nào đủ lớn để gây chấn động.
Nhưng cộng lại với nhau.
Vừa đủ để nuốt mất một phần đáng kể khoản tiết kiệm của cả dự án.
Tôi nói:
— Em làm.
Chị Chu gật đầu.
— Vậy làm đúng quy trình.
— Không đối chất riêng.
— Không gặp riêng nhà cung cấp.
— Cũng đừng để ai nắm được điểm yếu cảm xúc của em.
Tôi quay về chỗ làm.
Đánh số lại mẫu hợp đồng và toàn bộ các vòng báo giá trước đó.
Tiểu Dương thấy tôi đang sắp xếp tài liệu thì kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
— Chị Lương, em có thể giúp gì không?
Tôi gửi dữ liệu hao hụt lịch sử cho cậu ấy.
— Kiểm tra lại toàn bộ theo tuyến đường và theo tháng.
— Đừng tin chị.
— Cũng đừng tin Triệu Khải.
— Hãy tin vào dữ liệu gốc.
Cậu ấy lập tức ngồi thẳng lưng.
— Em hiểu rồi.
Cậu ấy kiểm tra đến tận chín giờ tối.
Cuối cùng khoanh tròn một chỗ ghi sai tháng rồi đưa cho tôi xem.
— Chị Lương, chỗ này em không chắc lắm.
— Em sợ tính sai.
Tôi nhìn một cái.
Là chính cậu ấy điền sai.
Mặt Tiểu Dương lập tức đỏ bừng.
Tôi đẩy tờ giấy trở lại.
— Sai thì sửa.
— Sợ sai còn tốt hơn không kiểm tra.
Hôm đó lúc ra khỏi công ty.
Cửa hàng tiện lợi dưới lầu sắp đóng cửa.
Tôi mua một hộp cơm nắm đã nguội.
Ngồi trên bậc thềm ăn được hai miếng.
Lúc ấy mới nhận ra.
Tay mình không còn run nhiều như trước nữa.
14
Ngày kết quả điều tra được công bố, Triệu Khải không đến công ty.
Chaporia
Bình Luận (0)