20px

Công ty không công khai chi tiết trong nhóm chung.

Chỉ đưa ra thông báo xử lý nội bộ:

Triệu Khải bị điều khỏi dự án Ngân Hà giai đoạn hai.

Nhà cung cấp phải đấu giá lại.

Các khoản chi phí liên quan phải được kiểm tra lại từ đầu.

Lão Đổng bị yêu cầu bổ sung bản giải trình quản lý dự án.

Hôm đó, Thẩm Diệc Chu cũng đến công ty.

Anh đứng dưới lầu.

Trong tay cầm ly trà sữa vị nhài xanh mà tôi từng rất thích.

Trên thành cốc dán một tờ nhãn:

Ba phần đường, bỏ đá.

Trước đây tôi thường gọi như vậy.

Mùa đông cũng gọi bỏ đá.

Lần nào Thẩm Diệc Chu cũng chê tôi nhiều tật.

Nhưng cuối cùng vẫn giúp tôi ghi chú.

Cho nên tôi mới mất rất nhiều thời gian mới chấp nhận một sự thật.

Rằng anh cũng có thể giả vờ hồ đồ trong những chuyện quan trọng.

— Lương Thư, mẹ anh đã xé tập hồ sơ đó rồi.

Tôi nhìn anh.

Anh tiếp tục nói:

— Chuyện của Triệu Khải trước đây anh thật sự không biết nhiều đến vậy.

— Anh thừa nhận.

— Tập hồ sơ đó anh không nên ký.

— Chúng ta nói chuyện lại từ đầu được không?

Tôi hỏi:

— Nói chuyện gì?

— Chuyện kết hôn.

— Còn dự án Ngân Hà giai đoạn hai thì sao?

Anh khựng lại.

Tôi lật mặt sau tấm thẻ nhân viên trên tay.

Trên đó có một vết xước cũ.

Là năm ngoái lúc chạy dự án bị hộp dụng cụ cào phải.

— Nếu hôm đó tôi ký tập hồ sơ đó.

— Nếu Triệu Khải nhận lấy bảng tính chi phí của tôi.

— Nếu khoản phí của nhà cung cấp được tính vào chi phí dự án.

— Nếu cuối năm tiền thưởng dự án giảm đi.

— Anh có nói rằng đó là quyết định bàn giao tự nguyện của tôi không?

Yết hầu của Thẩm Diệc Chu khẽ động.

— Không.

— Vậy tại sao anh lại ký trước?

Anh im lặng.

Tôi lại hỏi:

— Nếu lần sau mẹ anh nói vì con cái, muốn tôi chuyển tiền thuê căn nhà trước hôn nhân vào tài khoản chung của gia đình.

— Anh sẽ đứng về phía nào?

Rất lâu sau anh vẫn không trả lời.

Cơn gió thổi qua.

Túi trà sữa phát ra một tiếng sột soạt.

Tôi nhận lấy ly trà sữa.

Đặt nó lên nắp thùng rác bên cạnh.

Không uống.

Cũng không ném đi.

— Bây giờ anh đến đây.

— Chỉ vì chuyện đã trở nên quá lớn rồi.

Mắt Thẩm Diệc Chu hơi đỏ.

— Em nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?

Tôi lắc đầu.

— Tôi chỉ là lần này không tiếp tục nói đỡ cho anh nữa thôi.

15

Hôm diễn ra cuộc họp nghiệm thu dự án Ngân Hà giai đoạn hai, tôi mặc một chiếc áo sơ mi đen rất bình thường.

Khi lão Đổng đọc danh sách những người có đóng góp cho dự án, đến mục “Người phụ trách kiểm soát chi phí” thì ông ta khựng lại một chút.

Cuối cùng vẫn đọc tên tôi.

— Người phụ trách kiểm soát chi phí là Lương Thư.

— Khoản tiết kiệm chuyên đề đạt ba triệu tám trăm sáu mươi nghìn tệ.

Trong phòng họp có người vỗ tay.

Âm thanh không lớn.

Cũng không đồng đều.

Có người vẫn đang lật tài liệu.

Có người cúi đầu trả lời tin nhắn.

Như vậy lại rất tốt.

Không có ai nhiệt huyết sục sôi.

Cũng không có ai đứng ra bênh vực tôi.

Tên được đọc đúng.

Con số được đọc đúng.

Như vậy là đủ rồi.

Sau cuộc họp, Tiểu Dương đặt một tập tài liệu đã in lên bàn làm việc của tôi.

— Chị Lương, cái biểu mẫu lần trước của chị… có thể cho em một bản trắng được không?

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

Tiểu Dương gãi đầu.

— Em với bạn gái chuẩn bị gặp phụ huynh hai bên.

— Cô ấy nói muốn bàn rõ trước chuyện tiền thuê nhà, ranh giới với bố mẹ hai bên và sau này có sinh con hay không.

— Ban đầu em còn thấy không cần thiết.

— Nhưng nghĩ kỹ lại thì vẫn nên nói rõ.

Tôi gửi bản mẫu trống cho cậu ấy.

Biểu mẫu đó tôi đã sửa đổi vài lần.

Ban đầu có người đề nghị đặt tên là:

“Bảng tránh hố.”

Tôi không dùng.

Cái tên đó quá nhẹ nhàng.

Giống như hôn nhân chỉ là vô tình giẫm phải một vũng nước trên đường.

Giày ướt.

Mắng vài câu là xong.

Tên mới của tập tin là:

“Bảng xác nhận rủi ro trong cuộc sống chung.”

Các hạng mục bên trong cũng không phức tạp.

Sự việc.

Ai có quyền quyết định.

Khoản tiền bị ảnh hưởng.

Vị trí công việc hoặc thời gian bị ảnh hưởng.

Hậu quả xấu nhất.

Có đưa vào văn bản xác nhận hay không.

Tiểu Dương đọc đến mục đầu tiên thì khóe miệng giật nhẹ.

— Chi tiết quá rồi đấy.

Tôi nói:

— Cứ mang về trước đi.

— Nếu cảm thấy mục nào quá chi tiết, thì hỏi bạn gái cậu xem.

— Cô ấy có thấy quá chi tiết không.

Cậu ấy cầm tài liệu rồi rời đi.

Buổi chiều, một đồng nghiệp đang mang thai ba tháng tìm đến tôi.

Cô ấy nói chồng mình muốn cô chủ động chuyển vị trí công tác.

Lý do là để nhẹ nhàng hơn.

Trước đây cô ấy cũng từng nghĩ nhẹ nhàng là chuyện tốt.

Cho đến khi cô ấy ghi tiền thưởng quý, quyền ký tên trong dự án và hệ số đánh giá hiệu suất vào biểu mẫu.

Lúc đó mới phát hiện.

Đằng sau hai chữ “nhẹ nhàng” là những con số rất cụ thể.

Cô ấy nói:

— Tôi không phải không muốn điều chỉnh vì con.

— Nhưng ít nhất tôi phải biết mình đang nhường lại thứ gì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...