7
Một đêm đầy tâm sự khiến tôi đưa ra một quyết định.
Tôi muốn hàn gắn lại mối quan hệ với Trình Kinh Quân.
Coi như vì tình bạn năm xưa của chúng tôi.
Có lẽ trên phương diện tình cảm, tôi thật sự đã làm tổn thương anh.
Vừa thức dậy, tôi liền chạy thẳng đến công ty của Trình Kinh Quân.
Không ngoài dự đoán, tôi bị chặn lại.
Tôi không phải kiểu người thích gây chuyện vô lý.
Anh không muốn gặp tôi, vậy tôi đi.
Đùa à.
Nhỡ anh thấy tôi không biết điều như vậy, nổi giận thật rồi trả thù thì sao.
Trong một vài dịp, tôi cũng gặp Trình Kinh Quân.
Tôi vẫn như thường lệ, mỉm cười chào hỏi anh.
Anh nhìn thẳng phía trước bước qua, coi tôi như không tồn tại.
Khung cảnh này quen thuộc biết bao.
Thời cấp ba cũng vậy.
Tôi vắt óc nghĩ cách xuất hiện trước mặt anh.
Cố gắng để anh nhớ tên mình.
Còn anh lạnh lùng lướt qua tôi.
Mà bây giờ, giữa chúng tôi lại quay về điểm xuất phát.
Như thể chưa từng quen biết.
Nói không buồn là giả.
Nhưng nếu được làm lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ vạch rõ ranh giới với anh.
Nhà tôi có tiền, nhưng không có quyền thế.
Khó đảm bảo sẽ không vì Trình Kinh Quân mà trở thành cái gai trong mắt những người kia.
Tôi không thể đánh cược.
Chớp mắt một cái, một tháng bình yên trôi qua.
Trình Kinh Quân hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Có người không ngồi yên được nữa, bắt đầu vòng vo dò hỏi tôi.
Tôi giả vờ tiều tụy lo lắng, lại cố tỏ ra bình tĩnh như không có chuyện gì.
Nhìn bộ dạng mất tập trung của đối phương, trong lòng tôi cười thầm.
Nhóc con, hoảng rồi chứ gì.
Đừng tưởng tôi không biết đám người này đang tính toán điều gì.
Bọn họ cũng sợ Trình Kinh Quân.
Ai cũng thích nhìn đóa hoa trên đỉnh núi cao bị giẫm xuống bùn đất.
Năm đó nhà họ Trình phá sản, người bỏ đá xuống giếng, đạp thêm một cú không hề ít.
Trong mắt bọn họ, người Trình Kinh Quân hận nhất chính là tôi.
Trả thù tôi xong, bước tiếp theo sẽ tới lượt bọn họ.
Đúng là vui quá hóa buồn.
Việc làm ăn nhà tôi bị nhắm vào rồi!
8
Điều đầu tiên mọi người nghĩ tới là Trình Kinh Quân cuối cùng cũng muốn ra tay với tôi.
Dù cảm thấy khả năng này không lớn, tôi vẫn hùng hổ chạy đến công ty của Trình Kinh Quân.
Trong nhà còn có ba người đang đứng ngồi không yên.
Dù thế nào cũng phải hỏi cho rõ.
Lễ tân lần nữa mỉm cười ngăn tôi lại.
Tôi giả vờ rời đi.
Sau đó nhân lúc họ không chú ý, tôi làm động tác giả rồi lao thẳng về phía thang máy, điên cuồng bấm nút.
Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.
Khi bước ra khỏi thang máy, tôi mới thấy kỳ lạ.
Ơ?
Sao chẳng có ai đuổi theo ngăn tôi lại.
Cũng không có bảo vệ lôi tôi ra ngoài.
Tôi thuận lợi đi vào văn phòng của Trình Kinh Quân.
Bên trong ngoài Trình Kinh Quân còn có một trợ lý, có vẻ đang báo cáo công việc.
Khi tôi bước vào, cả hai người đều chẳng buồn nhúc nhích chân mày.
Đợi trợ lý đi ra ngoài, Trình Kinh Quân vẫn như không nhìn thấy tôi.
Tôi nổi giận, cố tình hắng giọng thật mạnh.
Lúc này Trình Kinh Quân mới nhìn sang.
Gương mặt anh rất bình thản, nhưng lời nói lại đầy vẻ châm chọc.
“Chẳng phải là cô Trương rất rộng lượng sao? Vậy mà lại chịu hạ mình đến công ty của một người nhỏ nhen như tôi, không sợ làm bẩn sự rộng lượng của cô à?”
?
Cái quái gì vậy?
Nhớ lại chuyện đó, tôi thật sự không biết nói gì.
Vẫn còn nhớ cơ đấy.
Tôi suýt nữa buột miệng nói ra câu “sao anh nhỏ nhen thế”, nhưng dưới ánh mắt của Trình Kinh Quân lại nuốt ngược vào.
“Tôi không tới để cãi nhau, tôi cảm thấy giữa chúng ta có chút hiểu lầm.”
Trình Kinh Quân lạnh nhạt nói:
“Hiểu lầm gì?”
“Chuyện nhà tôi…”
Tôi còn chưa nói hết câu, trợ lý lại bước vào.
“Trình tổng, thiệp mời tiệc cuối năm đã hoàn thành, có cần gửi cho ngài Spring ngay bây giờ không ạ?”
Trình Kinh Quân đáp một tiếng:
“Ừm.”
Nghĩ ngợi một chút, anh lại nói:
“Đưa cho tôi xem trước đã.”
“Vâng, Trình tổng.”
Trợ lý lại đi ra ngoài.
Trình Kinh Quân hất cằm về phía tôi:
“Nói đi.”
Tôi cười gượng:
“Ha ha, không có gì đâu. Trình tổng cứ làm việc đi, tôi không quấy rầy nữa.”
Mặc kệ vẻ mặt hơi tức giận của Trình Kinh Quân, tôi nói xong liền quay người chạy mất.
Hai ngày sau, tôi lén lút một mình chạy tới một khu chung cư ở thành phố bên cạnh.
Từ chỗ quản lý tòa nhà nhận một kiện hàng chuyển phát.
Tôi mở gói hàng ra, cầm thứ bên trong lên.
Đó chính là thiệp mời tiệc cuối năm của công ty Trình Kinh Quân.
Nhìn dòng chữ “Spring” lấp lánh trên đó, tôi khẽ thở dài.
Đi là chuyện không thể.
Tôi còn phải về gửi một email từ chối nữa.
Cầm thiệp mời, tôi xoay người định đi.
Vừa quay đầu lại đã đối diện với Trình Kinh Quân đang đứng cách đó hai mét.
!
Anh xuất hiện từ lúc nào vậy?!
Nhận ra ánh mắt Trình Kinh Quân đang dừng trên tay cầm thiệp mời của tôi.
Tôi lập tức giấu thiệp ra sau lưng.
Tôi nặn ra một nụ cười, cố gắng đánh trống lảng:
“Trình Kinh Quân, trùng hợp thật đấy, anh cũng tới thăm bạn sao?”
Trình Kinh Quân không nói gì.
Ánh mắt sâu thẳm của anh chậm rãi chuyển từ tay tôi lên gương mặt tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Khi lúng túng, con người luôn thích tìm chuyện để nói.
Tôi thao thao bất tuyệt thêm một đống lời.
Trình Kinh Quân vẫn im lặng.
Cuối cùng tôi cũng bỏ cuộc.
Bởi vì ánh mắt của Trình Kinh Quân đã nói rất rõ.
Mọi lời biện minh của tôi đều vô ích.
Rất lâu sau, Trình Kinh Quân khẽ nhếch môi.
“Trương Xuân Phân, đồ lừa đảo.”
Nói xong, anh lên xe rời đi.
Tôi một mình đứng tại chỗ ủ rũ thật lâu.
Vẫn không nghĩ thông.
Không đúng mà.
Tôi là nhà đầu tư của anh.
Tôi sợ cái gì chứ?
Rốt cuộc Trình Kinh Quân đang tức chuyện gì?
Anh cũng đâu có thiệt thòi.
Tiền đầu tư chẳng phải cuối cùng vẫn là anh hưởng lợi sao?
Còn mắng tôi là đồ lừa đảo.
Tôi đúng là giấu thân phận để đầu tư cho anh.
Nhưng Spring thật sự là tên tiếng Anh của tôi mà.
Chỉ là anh không biết thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)