20px

9

Tôi trở về thành Vân.

Ở lì trong nhà chờ phản ứng tiếp theo của Trình Kinh Quân.

Đồng thời suy nghĩ cách ứng phó.

Còn chưa nghĩ ra được gì thì Trình Kinh Quân đã trực tiếp tìm tới cửa.

Sắc mặt anh bình tĩnh khác thường.

“Nói chuyện một chút được không?”

Tôi gật đầu, dẫn Trình Kinh Quân lên sân thượng.

Nhốt ba người vừa lo lắng vừa hóng chuyện ở lại trong nhà.

Gió thu mang theo chút lạnh.

Tôi tựa vào lan can, kéo chặt áo hơn rồi đi thẳng vào vấn đề:

“Anh biết từ khi nào?”

Trình Kinh Quân cũng bắt chước tôi dựa vào lan can.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, chỉ cười mà không nói.

Đến khi sự kiên nhẫn của tôi sắp cạn sạch, anh mới thản nhiên lên tiếng:

“Khó đoán lắm sao?”

“Ngoài em ra, tôi thật sự không nghĩ ra còn ai lại thích cái tên tiếng Anh như vậy.”

Anh dừng lại một chút, giọng nói nhẹ đi rất nhiều.

“Tôi cũng không nghĩ ra, ngoài em, trong hoàn cảnh đó còn ai sẽ tin tưởng tôi, đầu tư cho tôi.”

Tôi nghe không rõ lắm.

Nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi nổi giận.

Tôi giả vờ tức tối:

“Anh đang chê gu đặt tên của tôi đấy à?”

“Không, tên của em rất hay.”

Bộ dạng nghiêm túc của anh lại làm tôi thấy ngại ngùng.

Tôi bèn kiếm chuyện khác:

“Anh đã biết rồi mà còn dám đối xử với ân nhân của mình như thế à?!”

Tôi lẩm bẩm nhỏ:

“Lấy oán báo ân.”

Trình Kinh Quân không nói nữa.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Trong đôi mắt đen thẳm phản chiếu ánh trăng.

Bị nhìn như vậy, tôi thấy không tự nhiên.

Đang nghĩ xem có phải lời mình vừa nói lại làm tổn thương trái tim mong manh của anh hay không, thì lại nghe thấy giọng nói của anh.

Anh nói:

“Tôi chỉ hơi tức giận.”

“Cái gì?”

Tôi đầu tư cho anh, cho anh vốn để khởi nghiệp, vậy mà anh còn tức giận?

Tôi còn chưa kịp nổi nóng.

Trình Kinh Quân đã nói:

“Em âm thầm giúp tôi, nhưng ngoài mặt lại hận không thể xem như chưa từng quen biết tôi. Tôi không hiểu.”

“Cho dù chúng ta…”

“Nhưng chúng ta vẫn là bạn mà, đúng không?”

“Hay là vì chuyện cầu hôn của tôi khiến em cảm thấy mất mặt?”

“Em không muốn dính dáng tới tôi, nhưng lại tốt bụng, không nỡ nhìn tôi ngủ ngoài đường.”

Anh nói năng lộn xộn.

Trong giọng nói mang theo sự mờ mịt và khó khăn hiếm thấy.

Tôi im lặng.

Dưới ánh mắt ngày càng thất vọng của Trình Kinh Quân, tôi không trả lời câu hỏi của anh.

Mà hỏi ngược lại anh một câu:

“Anh có biết vì sao sau khi đến thành Vân, nhiều người chế giễu tên của tôi như vậy, nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc đổi tên không?”

Anh nghẹn lời.

Anh có thể nói là vì tôi không để ý ánh mắt của người khác.

Nhưng anh cũng biết.

Không phải như vậy.

Tôi cũng không trông chờ anh trả lời.

Tôi khẽ thở ra một hơi.

Xoay người nhìn về cảnh đêm phía xa.

Ánh mắt dần trở nên xa xăm.

10

Tôi sinh ra trong một ngôi làng bình thường.

Ngày tôi chào đời vừa đúng tiết Xuân Phân.

Ông nội quyết định đặt tên tôi là “Xuân Phân”.

Trước khi học tiểu học, tôi chưa từng có ý kiến gì với cái tên này.

Lên tiểu học, bố tôi gặp may, việc làm ăn đúng thời cơ nên kiếm được một khoản lớn.

Cả nhà chúng tôi chuyển lên thị trấn.

Tại đây tôi quen được nhiều bạn bè hơn.

Cũng không ai cười nhạo tên của tôi.

Nhưng đúng vào năm lớp ba tiểu học, không hiểu vì sao, một ngày nọ bỗng có người bắt đầu gọi tên tôi bằng giọng kỳ quái.

“Trương Xuân Phân là đồ nhà quê, đến cái tên cũng quê mùa chết đi được.”

Tôi chỉ là một đứa trẻ bất lực.

Chỉ có thể châm chọc lại bọn họ cũng là đồ nhà quê.

Tôi cũng là một đứa trẻ rất sĩ diện.

Ngày hôm đó tan học về nhà liền quấn lấy bố mẹ đòi đổi tên.

Lúc ấy bố mẹ đang bận chuyện làm ăn của gia đình, không hiểu tại sao tôi đang yên đang lành lại muốn đổi tên.

Hỏi tôi, tôi cũng không chịu nói lý do, chỉ nhất quyết đòi đổi tên.

Bố mẹ thương tôi nên hứa đợi nghỉ hè sẽ đưa tôi đi đổi tên.

Nhưng năm học mới chỉ vừa bắt đầu.

Còn lâu mới tới nghỉ hè.

Thế là tôi đếm từng ngày chờ đợi.

Đáng tiếc niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu.

Nghỉ hè còn chưa tới thì bố tôi bị bạn bè lừa gạt.

Không chỉ mất sạch tiền tiết kiệm của gia đình mà còn gánh một đống nợ.

Ngay cả căn nhà trên thị trấn cũng không giữ được.

May mà căn nhà ở quê vẫn còn, hơn nữa còn từng được sửa sang lại.

Cả nhà chúng tôi lại chuyển về làng.

Ngày nào cũng có người tới đòi nợ.

Đập phá, gây sự.

Không ít đồ đạc trong nhà cũng bị họ mang đi.

Có thể nói là nghèo đến bốn bức tường trống trơn.

Cả ngôi làng cũng bị ảnh hưởng đến không yên ổn.

Có người công khai lẫn bóng gió bảo chúng tôi chuyển đi, ra ngoài lánh một thời gian.

Nhưng tổ tiên nhà tôi bao đời nay đều sinh sống ở đây.

Chúng tôi còn có thể đi đâu được chứ?

Bố mẹ chỉ đành mặt dày đi xin lỗi từng người trong làng.

Ngoài việc ra ngoài tìm việc làm, kiếm tiền trả nợ.

Bố mẹ không còn qua lại với hàng xóm láng giềng nữa.

Nhìn gương mặt già đi thấy rõ của họ chỉ trong thời gian ngắn.

Nghe những tiếng thở dài mỗi ngày, nghe bố không ngừng hối hận vì đã quá tin bạn.

Khi ấy còn nhỏ nhưng tôi đã hiểu.

Tiền là một thứ vô cùng quan trọng.

Hai năm sau.

Dù khoản nợ chưa trả được bao nhiêu, nhưng cuộc sống trong nhà dường như đã đi vào quỹ đạo.

Bố mẹ có chút thời gian thở dốc, nhớ tới chuyện đổi tên cho tôi.

Nhưng tôi lắc đầu từ chối.

Tôi không muốn đổi tên nữa.

Trước đây tôi chỉ biết Xuân Phân là một tiết khí trong hai mươi bốn tiết khí.

Nhưng bây giờ tôi đã hiểu ý nghĩa của Xuân Phân.

Xuân Phân đến, vạn vật sinh sôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...