Ảnh sinh nhật.
Ảnh Trần Hiểu ngủ quên trên sofa.
Ảnh cô ôm mèo cười ngốc nghếch.
Ảnh cô ngồi đợi anh tăng ca.
Mỗi một tấm.
Đều giống như một lưỡi dao.
Cắt vào tim anh.
Rạng sáng ba giờ.
Anh nhận được cuộc gọi từ Trần Hiểu.
Giọng cô vẫn mềm mại như mọi khi.
“Anh đang ở đâu vậy?”
“Em lo lắm.”
Chỉ một câu thôi.
Đã khiến mọi phòng tuyến cuối cùng trong anh sụp đổ.
Anh tắt micro.
Gục đầu xuống.
Vai run lên dữ dội.
Lần đầu tiên trong đời.
Người đàn ông luôn kiêu ngạo ấy bật khóc.
Khóc không thành tiếng.
Khóc như một đứa trẻ.
Mãi rất lâu sau.
Anh mới bình tĩnh lại.
Sau đó trả lời:
“Anh đang họp.”
“Em ngủ trước đi.”
Trần Hiểu ngoan ngoãn đáp:
“Được.”
“Anh nhớ ăn cơm.”
Điện thoại cúp máy.
Trong xe lại trở về yên tĩnh.
Nhưng lần này.
Cố Vĩ đã đưa ra quyết định.
Một quyết định tàn nhẫn nhất đời mình.
Sáng hôm sau.
Anh tìm gặp Bạch Nguyệt.
Người phụ nữ từng là bạn thân từ nhỏ.
Cũng là người duy nhất anh tin tưởng.
Trong quán cà phê.
Bạch Nguyệt nhìn đống hồ sơ bệnh án.
Sắc mặt trắng bệch.
“Anh định làm gì?”
Cố Vĩ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mặt trời rất đẹp.
Nhưng anh biết.
Mình sẽ không còn được nhìn nó bao lâu nữa.
Một lúc lâu.
Anh mới cất giọng.
“Trần Hiểu quá ngốc.”
“Nếu biết sự thật.”
“Cô ấy sẽ không bao giờ rời khỏi tôi.”
Bạch Nguyệt sững người.
“Cho nên?”
Khóe môi Cố Vĩ khẽ cong lên.
Nhưng trong mắt chỉ còn lại đau đớn.
“Tôi phải khiến cô ấy hận tôi.”
“Càng hận càng tốt.”
“Chỉ khi đó.”
“Sau khi tôi chết.”
“Cô ấy mới có thể sống tiếp.”
Ngoài cửa sổ.
Ánh nắng rực rỡ chiếu xuống mặt đất.
Không ai biết.
Kể từ giây phút ấy.
Một vở kịch kéo dài nhiều năm đã chính thức bắt đầu.
Mà người bị tổn thương nhất.
Lại chính là người viết kịch bản.
5
Năm năm trôi qua.
Thời gian quả thực là liều thuốc tốt nhất trên đời.
Ít nhất.
Nó đã giúp tôi học được cách không còn thức giấc giữa đêm vì một cái tên.
Tiệm hoa “Gặp Nắng” ngày càng đông khách.
Từ một cửa hàng nhỏ chưa đầy hai mươi mét vuông.
Đến nay đã mở rộng thành hai mặt bằng liền kề.
Tôi thuê thêm ba nhân viên.
Cũng có cho mình một căn nhà nhỏ hướng biển.
Cuộc sống bình lặng.
An ổn.
Không còn những đêm dài chờ đợi.
Không còn những cuộc gọi lạnh lùng.
Không còn những lời trách móc từ mẹ chồng.
Mọi thứ đều tốt hơn tôi từng tưởng tượng.
Buổi sáng.
Tôi đang cắt tỉa hoa hồng trong cửa hàng.
Một đôi tay bất ngờ vòng ra từ phía sau.
Cẩn thận đỡ lấy eo tôi.
“Đừng cúi lâu như vậy.”
“Tư thế này không tốt cho em bé.”
Tôi bật cười.
Quay đầu nhìn người đàn ông phía sau.
Lục Thần.
Chồng hiện tại của tôi.
Cũng là bác sĩ sản khoa nổi tiếng nhất bệnh viện thành phố.
Anh hơn tôi ba tuổi.
Tính cách ôn hòa.
Luôn dịu dàng tới mức khiến người khác cảm thấy không chân thực.
Lần đầu tiên gặp nhau.
Tôi bị ngất trước cửa tiệm hoa vì làm việc quá sức.
Lúc tỉnh dậy.
Người đầu tiên nhìn thấy chính là anh.
Sau đó.
Anh xuất hiện trong cuộc đời tôi một cách tự nhiên như nước chảy thành sông.
Không theo đuổi ầm ĩ.
Không hứa hẹn khoa trương.
Chỉ đơn giản là luôn có mặt.
Khi tôi bị cảm.
Anh mang thuốc tới.
Khi tiệm hoa gặp khó khăn.
Anh lặng lẽ giúp tôi giới thiệu khách hàng.
Khi tôi không thể quên được quá khứ.
Anh chưa từng ép buộc.
Chỉ đứng ở nơi không gần cũng không xa.
Đợi tôi từng chút một bước ra khỏi bóng tối.
Một năm trước.
Tôi đồng ý lời cầu hôn của anh.
Nửa năm trước.
Tôi phát hiện mình mang thai.
Hiện tại.
Đã được hơn sáu tháng.
Lục Thần khom người xuống.
Áp tai lên bụng tôi.
Đúng lúc đó.
Đứa bé đạp một cái.
Anh lập tức bật cười.
Ánh mắt sáng như trẻ con.
“Nó vừa đá anh.”
Tôi nhìn bộ dạng ngốc nghếch của anh.
Không nhịn được cũng cười theo.
Nếu là năm năm trước.
Tôi không bao giờ dám nghĩ.
Mình vẫn có thể hạnh phúc như vậy.
Buổi chiều.
Lục Thần phải quay về bệnh viện.
Trước khi đi.
Anh vẫn không quên dặn dò:
“Không được bê đồ nặng.”
“Không được quên ăn cơm.”
“Nếu mệt phải gọi cho anh.”
Tôi bất đắc dĩ gật đầu.
“Biết rồi.”
“Anh đã nói mười lần rồi.”
Lục Thần cười.
Cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
“Anh lo.”
Sau đó mới rời đi.
Tôi đứng trước cửa tiệm.
Nhìn bóng lưng anh khuất dần nơi cuối phố.
Khóe môi bất giác cong lên.
Có lẽ.
Đây chính là cảm giác được yêu thương.
Không phải cố gắng lấy lòng.
Không phải chờ đợi vô vọng.
Mà là được đặt ở vị trí quan trọng nhất trong lòng một người.
Buổi tối.
Tôi đóng cửa hàng sớm hơn mọi ngày.
Vừa về tới nhà.
Điện thoại đã rung lên.
Là Lục Thần gọi video.
Phía sau anh là phòng trực bệnh viện.
“Ăn cơm chưa?”
Câu đầu tiên luôn là vậy.
Tôi giơ bát canh lên trước màn hình.
“Ăn rồi.”
Anh mới yên tâm.
Hai người trò chuyện thêm vài câu.
Đột nhiên.
Có người gõ cửa.
Chaporia
Bình Luận (0)