Tôi tưởng là hàng xóm.
Liền đứng dậy mở cửa.
Bên ngoài là một nhân viên chuyển phát nhanh.
“Xin hỏi cô là Trần Hiểu?”
“Tôi là.”
“Đây là bưu phẩm của cô.”
Tôi nhận lấy chiếc hộp.
Kích thước không lớn.
Nhưng khá nặng.
Người gửi không ghi địa chỉ.
Chỉ có một cái tên.
Khoảnh khắc nhìn thấy hai chữ ấy.
Toàn thân tôi cứng đờ.
Giống như bị đóng băng tại chỗ.
Cố Vĩ.
Năm năm rồi.
Tôi chưa từng nghe thấy cái tên này thêm một lần nào nữa.
Tựa như người ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.
Thế nhưng giờ đây.
Tên anh lại xuất hiện trước mắt.
Lục Thần ở đầu dây bên kia nhận ra điều bất thường.
“Hiểu Hiểu?”
“Em sao vậy?”
Tôi hoàn hồn.
Vội vàng giấu hộp quà ra phía sau.
“Không có gì.”
“Khách hàng gửi đồ thôi.”
Lục Thần không nghi ngờ.
Dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy.
Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Tôi ngồi xuống sofa.
Chiếc hộp đặt trước mặt.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an khó hiểu.
Năm năm.
Người đàn ông ấy chưa từng xuất hiện.
Tại sao bây giờ lại gửi đồ tới?
Tôi nhìn chằm chằm chiếc hộp rất lâu.
Cuối cùng vẫn đưa tay mở ra.
Bên trong không có quà.
Không có ảnh.
Không có vật lưu niệm.
Chỉ có một phong thư màu trắng.
Tim tôi đập mạnh.
Từng nhịp từng nhịp như muốn lao khỏi lồng ngực.
Tôi nhận ra.
Tay mình đang run.
Run giống hệt ngày ký đơn ly hôn năm ấy.
Ngoài cửa sổ.
Biển đêm dậy sóng.
Tiếng gió rít qua khe cửa nghe rõ mồn một.
Tôi hít sâu một hơi.
Chậm rãi mở phong thư.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Nét chữ quen thuộc.
Là chữ của Cố Vĩ.
Cho dù đã năm năm không gặp.
Tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.
Ánh mắt tôi dừng lại ở dòng đầu tiên.
Sau đó là dòng thứ hai.
Đến dòng thứ ba.
Máu trên mặt tôi lập tức rút sạch.
Cả người như bị ai đó đánh một cú thật mạnh.
Tai ù đi.
Trước mắt tối sầm.
Tôi không biết mình đã ngồi xuống từ lúc nào.
Cũng không biết lá thư đã rơi khỏi tay ra sao.
Trong đầu chỉ còn lại một câu.
Một câu ngắn ngủi.
Nhưng đủ khiến toàn bộ thế giới của tôi sụp đổ.
“Xin lỗi.”
“Người vô sinh.”
“Chưa từng là em.”
6
“Xin lỗi.”
“Người vô sinh.”
“Chưa từng là em.”
Tôi nhìn chằm chằm vào ba dòng chữ ấy.
Không biết đã bao lâu.
Trong đầu chỉ còn tiếng ù ù vang vọng.
Giống như có ai đó dùng sức xé toạc lớp ký ức đã đóng bụi suốt năm năm.
Tờ giấy trong tay run lên dữ dội.
Tôi cúi đầu.
Muốn đọc lại lần nữa.
Nhưng nước mắt đã rơi xuống.
Từng giọt từng giọt thấm ướt mặt giấy.
Năm năm trước.
Tôi bị ép ký vào đơn ly hôn.
Bị mẹ chồng gọi là con gà không đẻ được trứng.
Bị chính người đàn ông mình yêu nhất phủ nhận toàn bộ giá trị.
Năm năm.
Tôi đã cố gắng quên đi tất cả.
Thậm chí từng tự thôi miên bản thân rằng.
Có lẽ thật sự là tôi không đủ tốt.
Có lẽ thật sự là tôi không thể làm mẹ.
Cho nên mới bị bỏ rơi.
Nhưng bây giờ.
Chỉ một câu nói của Cố Vĩ.
Đã phá hủy toàn bộ những gì tôi từng tin tưởng.
Điện thoại rung lên.
Là Lục Thần.
Tôi nhìn cái tên trên màn hình.
Hồi lâu mới bắt máy.
“Hiểu Hiểu?”
Giọng anh dịu dàng vang lên.
“Em khóc à?”
Tôi giật mình.
Lúc này mới phát hiện mình đã khóc đến nghẹn.
“Không có gì.”
Tôi cố gắng giữ giọng bình thường.
“Chỉ là xem một bộ phim thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Lục Thần quá hiểu tôi.
Hiểu đến mức biết ngay tôi đang nói dối.
Nhưng anh không hỏi thêm.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
“Anh sắp tan ca.”
“Đợi anh về.”
Một câu đơn giản.
Lại khiến nước mắt tôi càng chảy nhiều hơn.
Sau khi cúp máy.
Tôi cầm lá thư đứng dậy.
Lần đầu tiên sau năm năm.
Tôi muốn biết chân tướng.
Tôi muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Sáng hôm sau.
Tôi một mình tới thành phố cũ.
Chiếc bệnh viện nơi tôi từng nhận kết quả khám năm ấy vẫn còn đó.
Nhưng khu khám sức khỏe đã được sửa sang lại.
Ngay cả bác sĩ năm đó cũng đã nghỉ hưu.
Tôi tìm rất lâu.
Cuối cùng mới gặp được một nữ điều dưỡng lớn tuổi.
Sau khi nghe tôi nói tên mình.
Bà ấy hơi sững người.
“Trần Hiểu?”
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy.”
Bà nhìn tôi thật lâu.
Sau đó bất ngờ thở dài.
“Cô cuối cùng cũng quay lại.”
Tim tôi đập mạnh.
“Ý bà là gì?”
Điều dưỡng do dự một lát.
Rồi kéo tôi vào văn phòng.
“Có vài chuyện.”
“Tôi nghĩ cô nên biết.”
Bà mở hệ thống hồ sơ cũ.
Mất gần nửa giờ mới tìm được dữ liệu từ nhiều năm trước.
Khi màn hình hiện lên.
Tôi nhìn thấy tên mình.
Trần Hiểu.
Nữ.
Hai mươi chín tuổi.
Sau đó.
Tôi chết lặng.
Bởi vì kết quả ghi trên màn hình hoàn toàn khác với bản báo cáo tôi từng nhận.
Chức năng sinh sản bình thường.
Mọi chỉ số đều bình thường.
Không hề có hai chữ vô sinh.
Tôi ngơ ngác nhìn màn hình.
Giống như không hiểu nổi.
Một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Không thể nào…”
“Năm đó tôi nhận được báo cáo khác.”
Điều dưỡng khẽ gật đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)