20px

Hai người cùng bước về phía trước.

Phía sau lưng.

Mặt trời vẫn chiếu sáng.

Còn người nằm lại nơi đó.

Cuối cùng cũng có thể yên tâm ngủ một giấc thật dài.

11

Một tháng sau.

Tôi nhập viện.

Cơn đau bụng bắt đầu từ lúc nửa đêm.

Ban đầu chỉ âm ỉ.

Nhưng rất nhanh đã trở nên dữ dội.

Lục Thần gần như bật dậy ngay khi tôi gọi tên anh.

“Hiểu Hiểu?”

Tôi siết chặt tay anh.

Mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.

“Hình như… sắp sinh rồi.”

Chỉ trong vòng mười phút.

Anh đã đưa tôi tới bệnh viện.

Suốt quãng đường.

Bàn tay anh chưa từng buông tay tôi ra.

Mặc dù chính anh là bác sĩ sản khoa.

Đã đỡ đẻ cho vô số sản phụ.

Nhưng giờ phút này.

Tôi lại thấy rõ sự căng thẳng trong mắt anh.

“Lục Thần.”

Tôi cố gắng cười.

“Anh còn lo hơn cả em.”

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi.

Giọng khàn đi.

“Bởi vì người nằm trong đó là em.”

Trái tim tôi bỗng mềm xuống.

Bảy tiếng sau.

Tôi được đẩy vào phòng sinh.

Ánh đèn trắng sáng rực.

Âm thanh của máy móc vang lên liên tục.

Cơn đau kéo dài hết đợt này tới đợt khác.

Đến mức tôi gần như kiệt sức.

Trong lúc mơ hồ.

Tôi nghe thấy tiếng Lục Thần.

“Hiểu Hiểu.”

“Nhìn anh.”

“Em làm được.”

Tôi mở mắt.

Nhìn thấy người đàn ông luôn dịu dàng ấy đang đỏ hoe vành mắt.

Đột nhiên.

Tôi bật cười.

Nụ cười rất yếu.

“Em còn chưa khóc.”

“Anh khóc cái gì?”

Lục Thần cúi đầu.

Không trả lời.

Chỉ siết chặt tay tôi hơn.

Một giờ sau.

Tiếng khóc trẻ con vang lên.

Trong khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ thế giới dường như yên lặng.

Y tá vui mừng thông báo.

“Chúc mừng.”

“Là một bé trai rất khỏe mạnh.”

Tôi nhắm mắt lại.

Nước mắt lặng lẽ tràn ra.

Không phải vì đau.

Mà vì hạnh phúc.

Cuối cùng.

Tôi cũng được làm mẹ.

Sau tất cả những tổn thương.

Sau tất cả những hiểu lầm.

Sau tất cả những năm tháng tưởng rằng bản thân không xứng đáng.

Tôi vẫn được làm mẹ.

Đứa bé được bế tới bên cạnh.

Nhỏ xíu.

Mềm mại.

Khuôn mặt đỏ hồng.

Đôi mắt còn chưa mở ra.

Tôi run run chạm vào bàn tay bé.

Ngón tay nhỏ lập tức nắm lấy ngón tay tôi.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi bật khóc.

Lục Thần cúi đầu nhìn con trai.

Sau đó nhìn tôi.

Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người khác muốn rơi nước mắt.

“Em vất vả rồi.”

Tôi lắc đầu.

Bởi vì tất cả đều đáng giá.

Ba ngày sau.

Tôi được xuất viện.

Trời hôm ấy rất đẹp.

Bầu trời xanh trong.

Ánh nắng trải khắp mặt biển.

Lục Thần bế con trai đi phía trước.

Tôi đi bên cạnh.

Nhìn một lớn một nhỏ.

Trong lòng bỗng tràn ngập cảm giác bình yên.

Đêm đó.

Khi đứa bé đã ngủ.

Tôi một mình ra ban công.

Gió biển nhẹ nhàng thổi qua.

Tôi lấy chiếc hộp gỗ ra lần nữa.

Đây có lẽ là lần cuối cùng.

Tôi mở nó.

Lật xem những bức ảnh.

Những lá thư.

Những cuốn nhật ký.

Những kỷ niệm còn sót lại của một người.

Rồi dừng lại ở trang cuối cùng.

Đó là câu nói tôi đã đọc vô số lần.

“Kiếp này anh nợ em quá nhiều.”

“Nếu có kiếp sau.”

“Anh muốn được làm cha của con em.”

Nước mắt bỗng chảy xuống.

Nhưng lần này.

Không còn đau đớn.

Không còn tiếc nuối.

Chỉ còn sự dịu dàng.

Tôi cúi đầu.

Nhìn về phía chiếc nôi nhỏ trong phòng.

Con trai đang ngủ rất ngoan.

Khóe môi hơi cong lên.

Tựa như đang mơ thấy điều gì đó tốt đẹp.

Tôi bỗng nhớ tới Cố Vĩ.

Nhớ tới người đàn ông từng yêu tôi bằng cả sinh mệnh.

Rồi lại nhớ tới Lục Thần.

Người đang ngủ trên ghế sofa vì sợ làm phiền hai mẹ con.

Một người dạy tôi biết thế nào là yêu.

Một người dạy tôi biết thế nào là được yêu.

Có lẽ.

Đây chính là đáp án đẹp nhất mà số phận dành cho tôi.

Tôi khép cuốn nhật ký lại.

Nhẹ nhàng đặt toàn bộ đồ vật trở về chiếc hộp.

Ngày hôm sau.

Tôi cùng Lục Thần tới nghĩa trang.

Lần này.

Chúng tôi mang theo con trai.

Tôi đặt một bó hoa trắng trước bia mộ.

Sau đó bế đứa bé lên.

Khẽ cười.

“Cố Vĩ.”

“Anh xem.”

“Con trai em rất đáng yêu.”

“Thằng bé khỏe mạnh.”

“Cũng rất hay cười.”

Tôi dừng một chút.

Nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.

Nhưng khóe môi vẫn cong lên.

“Anh yên tâm.”

“Em sống rất tốt.”

“Thật sự rất tốt.”

Gió nhẹ thổi qua.

Hoa trắng khẽ lay động.

Tựa như có ai đó đang mỉm cười.

Lục Thần bước tới.

Một tay ôm lấy tôi.

Một tay đỡ lấy đứa bé.

Ánh nắng phủ lên ba người.

Ấm áp.

Dịu dàng.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trong khoảnh khắc ấy.

Mọi oán hận.

Mọi tiếc nuối.

Mọi đau thương.

Cuối cùng đều tan biến.

Có những người dùng cả cuộc đời để yêu một người.

Có những người dùng cả cuộc đời để chữa lành một người.

Mà tôi.

Sau tất cả những mất mát và chia ly.

Cuối cùng cũng học được cách hạnh phúc.

Phía trước là biển xanh.

Phía sau là quá khứ.

Tôi nắm chặt tay Lục Thần.

Mỉm cười bước tiếp.

Lần này.

Tôi không quay đầu lại nữa.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...