Cuối cùng mới hỏi:
“Em thích công ty lắm à?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Rất thích.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt có chút xa lạ.
“Em muốn tiếp quản nó sao?”
Tôi suy nghĩ một lát.
Sau đó thành thật trả lời.
“Nếu em đủ năng lực.”
“Thì em muốn.”
Không khí bỗng yên tĩnh.
Một lúc lâu sau.
Anh bật cười.
Nụ cười ấy lại mang theo vài phần cay đắng.
“Trước đây anh cũng từng nghĩ như vậy.”
Tôi khựng lại.
Lần đầu tiên.
Tôi cảm nhận được sự dao động trong lòng anh.
Có lẽ anh cũng bắt đầu nhận ra.
Từ sau kỳ thi đại học.
Có rất nhiều thứ đang dần rời xa mình.
Tôi nhìn anh.
Muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Bởi vì đây là con đường anh tự chọn.
Không ai ép anh cả.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại anh sáng lên.
Tên người gọi hiện ra.
Lâm Tri Nhiễm.
Trong nháy mắt.
Mọi cảm xúc phức tạp trên gương mặt anh đều biến mất.
Anh lập tức cầm điện thoại lên.
Khóe môi vô thức cong lên.
“Anh ra ngoài nghe điện thoại.”
Nói xong.
Anh bước nhanh ra ban công.
Tôi nhìn bóng lưng ấy.
Trong đầu lại hiện lên những dòng bình luận.
【Nam phụ bắt đầu dao động rồi.】
【Nhưng vẫn chưa đủ.】
【Anh ta còn phải mất thêm rất nhiều thứ mới tỉnh ngộ.】
【Bởi vì hiện tại trong lòng anh ta, tình yêu vẫn đứng trước tương lai.】
Tôi khẽ thở dài.
Sau đó đứng dậy đi về phòng.
Bên ngoài ban công.
Tiếng cười vui vẻ của Tần Cảnh Sâm thỉnh thoảng truyền vào.
Còn tôi mở laptop.
Tiếp tục xem tài liệu mà bố giao.
Nếu có người đang từ bỏ tương lai của mình.
Vậy tôi sẽ thay họ nắm lấy nó.
Thật chặt.
4
Thời gian trôi rất nhanh.
Chớp mắt đã đến ngày nhập học.
Tôi thuận lợi trở thành sinh viên của trường đại học top đầu cả nước.
Tin tức thủ khoa năm ấy vẫn còn được nhắc tới trên mạng.
Thỉnh thoảng tôi mở bình luận lên.
Vẫn có người nhắc đến chuyện đó.
Nhưng càng về sau.
Bình luận liên quan đến tôi càng ít.
Ngược lại, chuyện của Lâm Tri Nhiễm lại ngày càng nhiều.
【Bắt đầu rồi.】
【Giai đoạn hiện thực tát vào mặt kinh điển.】
【Tôi chờ cảnh này lâu lắm rồi.】
Tôi vừa ăn sáng vừa xem.
Rất nhanh đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Sau khi nhập học.
Lâm Tri Nhiễm phát hiện cuộc sống đại học không giống những gì mình tưởng tượng.
Cô ta vốn nghĩ rằng chỉ cần có Lục Cẩn Sâm và Tần Cảnh Sâm bên cạnh.
Mọi chuyện đều sẽ thuận lợi.
Nhưng hiện thực không phải truyện cổ tích.
Tiền thuê nhà.
Tiền sinh hoạt.
Tiền quần áo.
Tiền mỹ phẩm.
Tiền tụ tập.
Khoản nào cũng cần tiền.
Lâm Tri Nhiễm không muốn đi làm thêm.
Càng không muốn sống tiết kiệm.
Thế là toàn bộ áp lực đều rơi lên đầu hai người kia.
【Nữ chính vừa mua chiếc túi hai vạn tám.】
【Nam chính trả tiền.】
【Nam phụ âm thầm chuyển khoản một vạn.】
【Ha ha ha, ATM số một và ATM số hai.】
Tôi suýt phun sữa.
Thật ra nhà họ Lục có tiền.
Nhưng Lục Cẩn Sâm đã bỏ thi đại học.
Cha anh ta tức đến mức đóng băng toàn bộ thẻ phụ.
Bây giờ mỗi tháng chỉ cho tiền sinh hoạt cơ bản.
Tần Cảnh Sâm còn thảm hơn.
Từ sau lần bỏ thi.
Bố tôi gần như không nói chuyện với anh nữa.
Mỗi lần về nhà.
Không khí đều vô cùng áp lực.
Anh cũng không dám mở miệng xin tiền.
Nhưng Lâm Tri Nhiễm thì vẫn sống như trước.
Muốn gì mua nấy.
Không hề biết tiết chế.
Thậm chí còn bắt đầu so sánh.
Một buổi tối.
Tôi vừa tan học.
Bình luận đột nhiên điên cuồng hiện lên.
【Đánh nhau rồi!】
【Mau mau mau!】
【Hiện trường quá đặc sắc!】
Tôi lập tức ngồi xuống ghế đá trong trường.
Vừa uống trà sữa vừa hóng.
Theo lời bình luận.
Ba người đang ăn tối ở một nhà hàng.
Lâm Tri Nhiễm nhìn thấy một nữ sinh đăng ảnh chiếc vòng cổ phiên bản giới hạn.
Thế là cũng muốn mua.
Giá gần năm vạn.
Lục Cẩn Sâm không trả nổi.
Tần Cảnh Sâm cũng không trả nổi.
Kết quả Lâm Tri Nhiễm lập tức nổi giận.
“Các anh nói yêu tôi.”
“Ngay cả món quà tôi thích cũng không mua nổi?”
Lục Cẩn Sâm giải thích:
“Nhiễm Nhiễm, cho anh thêm chút thời gian.”
“Anh sẽ kiếm tiền.”
Nhưng cô ta không nghe.
“Kiếm tiền?”
“Tôi đợi đến lúc nào?”
“Người khác yêu đương đều được chiều như công chúa.”
“Còn tôi thì sao?”
Bầu không khí lập tức đóng băng.
Tần Cảnh Sâm ngồi bên cạnh siết chặt nắm tay.
Một lúc lâu mới nói:
“Nếu em thật sự thích.”
“Anh sẽ nghĩ cách.”
Lâm Tri Nhiễm lúc này mới nguôi giận.
Tôi nhìn đến đây.
Khóe miệng giật giật.
Đây chính là tình yêu trong nguyên tác sao?
Có vẻ cũng không lãng mạn lắm.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên.
Là mẹ gọi.
“Hạ Hạ.”
“Cuối tuần này về nhà nhé.”
“Ba con muốn dẫn con đi gặp vài người.”
Tôi đồng ý.
Hai ngày sau.
Tôi về nhà.
Vừa bước vào cửa đã phát hiện Tần Cảnh Sâm cũng ở đó.
Nhưng khác hẳn trước kia.
Anh gầy đi rất nhiều.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Tóc cũng không còn được chăm chút như trước.
Mẹ tôi nhìn mà đau lòng.
Lặng lẽ gắp thức ăn cho anh.
Nhưng anh chỉ cúi đầu ăn cơm.
Hầu như không nói gì.
Đến khi bữa cơm gần kết thúc.
Bố mới lên tiếng.
“Cảnh Sâm.”
“Nghe nói con đang làm thêm?”
Anh gật đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)