20px

“Vâng.”

“Làm gì?”

“Phát tờ rơi.”

Không khí lập tức yên lặng.

Tần gia chúng tôi chưa từng thiếu tiền.

Con trai duy nhất của gia đình từ nhỏ đã sống trong nhung lụa.

Bây giờ lại phải đứng ngoài đường phát tờ rơi.

Mẹ tôi đỏ mắt.

Nhưng bố vẫn lạnh mặt.

“Đó là lựa chọn của con.”

Tần Cảnh Sâm cúi đầu.

Không phản bác.

Tôi nhìn anh.

Bỗng nhiên cảm thấy hơi khó chịu.

Không phải vì anh đáng thương.

Mà vì anh vốn không cần sống như vậy.

Anh từng là người ưu tú nhất.

Là người được tất cả giáo viên kỳ vọng.

Là niềm kiêu hãnh của bố mẹ.

Nhưng bây giờ.

Tất cả đều bị chính anh từ bỏ.

Sau bữa cơm.

Tôi lên lầu lấy đồ.

Đi ngang phòng anh.

Lại nghe thấy tiếng cãi nhau.

Cửa phòng không đóng kín.

Giọng Lâm Tri Nhiễm truyền ra từ điện thoại.

“Cảnh Sâm.”

“Bạn trai người ta đều mua quà.”

“Anh xem anh có gì?”

“Ngay cả chiếc vòng cổ cũng không mua nổi.”

Tần Cảnh Sâm im lặng.

Một lúc sau mới nói:

“Anh sẽ cố gắng.”

“Em chỉ biết nói cố gắng!”

“Cố gắng có đổi thành tiền được không?”

Tút.

Cuộc gọi bị cắt ngang.

Tôi đứng ngoài cửa.

Bỗng nhiên nhớ tới những dòng bình luận năm đó.

Hai người này vì cô ta mà từ bỏ cả tương lai.

Nhưng hiện tại.

Điều họ nhận được lại không phải tình yêu.

Mà là áp lực.

Là thất vọng.

Là vô số đòi hỏi không có điểm dừng.

Tối hôm ấy.

Tôi nằm trên giường xem bình luận.

【Tình yêu cần bánh mì.】

【Câu này chưa bao giờ sai.】

【Trước đây nam chính và nam phụ đều là thiên chi kiêu tử.】

【Bây giờ lại phải đau đầu vì năm vạn đồng.】

【Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.】

Tôi khẽ nhíu mày.

“Chỉ là bắt đầu?”

Dòng bình luận tiếp theo hiện ra.

【Đúng vậy.】

【Bởi vì rất nhanh thôi.】

【Họ sẽ phát hiện người mình từ bỏ tương lai để theo đuổi, chưa chắc đã đáng giá như tưởng tượng.】

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Sau đó chậm rãi tắt điện thoại.

Ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố sáng rực.

Còn trong căn phòng bên cạnh.

Tần Cảnh Sâm vẫn chưa ngủ.

Tôi biết.

Kể từ hôm nay.

Vết nứt trong mối quan hệ giữa ba người họ đã xuất hiện.

Mà một khi vết nứt xuất hiện.

Sự sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.

5

Mùa đông năm ấy.

Tin tức về kỳ thi đại học chính thức được công bố trên toàn quốc.

Tôi đang ngồi trong thư viện trường.

Trước mặt là một chồng tài liệu dày cộp.

Điện thoại bỗng rung liên tục.

Mở ra xem.

Nhóm gia đình đã nổ tung.

Mẹ gửi liên tiếp hơn mười tin nhắn.

Sau đó là một bức ảnh chụp màn hình.

Trên bảng xếp hạng toàn quốc.

Tên tôi đứng ở vị trí đầu tiên.

Tần Hạ.

742 điểm.

Thủ khoa toàn quốc.

Tôi sững người.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước.

Nhưng khi nhìn thấy bốn chữ kia.

Trái tim vẫn đập mạnh đến mức mất kiểm soát.

【Aaaaaa!】

【Tới rồi!】

【Thủ khoa toàn quốc!】

【Nữ phụ thật sự đổi vận rồi!】

【Không đúng, bây giờ cô ấy mới là người có hào quang nữ chính!】

Tôi bật cười.

Ngay lúc ấy.

Điện thoại lại reo.

Là mẹ.

Vừa bắt máy.

Tiếng khóc đã truyền tới.

“Hạ Hạ!”

“Mẹ thấy rồi!”

“Mẹ thấy rồi!”

Tôi bất đắc dĩ.

“Mẹ, con chỉ thi tốt thôi mà.”

“Chỉ thi tốt thôi?”

Mẹ lập tức phản bác.

“Con có biết vừa rồi có bao nhiêu người gọi cho mẹ không?”

“Hiệu trưởng.”

“Phóng viên.”

“Cả Sở Giáo dục nữa.”

“Con làm mẹ nở mày nở mặt rồi.”

Nghe giọng bà nghẹn ngào.

Sống mũi tôi cũng hơi cay.

Từ nhỏ đến lớn.

Tôi luôn sống dưới cái bóng của Tần Cảnh Sâm.

Anh thông minh hơn tôi.

Thành tích tốt hơn tôi.

Được giáo viên yêu quý hơn tôi.

Ngay cả người thân cũng thường nói.

“Tần gia sinh được cậu con trai này thật giỏi.”

Không ai biết.

Tôi đã cố gắng biết bao nhiêu mới có thể đuổi theo bước chân anh.

Nhưng lần này.

Cuối cùng tôi cũng đứng ở nơi cao nhất.

Tự mình bước lên.

Không cần dựa vào bất kỳ ai.

Buổi chiều.

Trường học tổ chức lễ tuyên dương.

Khi tôi bước lên sân khấu.

Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Ánh đèn chiếu xuống.

Tôi nhìn thấy bố mẹ ngồi ở hàng ghế đầu.

Mẹ đang khóc.

Bố thì liên tục vỗ tay.

Đôi mắt đỏ hoe.

Khoảnh khắc ấy.

Trong lòng tôi bỗng mềm nhũn.

Kiếp trước.

Trong nguyên tác.

Tôi chết cóng ngoài đường.

Có lẽ đến lúc chết.

Tôi vẫn chưa từng khiến bố mẹ tự hào như thế này.

May mà lần này.

Mọi chuyện đã khác.

Sau buổi lễ.

Một nữ phóng viên trẻ tiến tới.

“Bạn Tần Hạ.”

“Xin hỏi động lực lớn nhất giúp bạn đạt được thành tích này là gì?”

Tôi suy nghĩ một chút.

Rồi mỉm cười.

“Không phải động lực.”

“Mà là không muốn hối hận.”

“Tôi nghĩ con người nên chịu trách nhiệm với tương lai của chính mình.”

Câu trả lời ấy rất nhanh đã xuất hiện trên mạng.

Buổi tối.

Tôi nằm trong ký túc xá xem bình luận.

Đột nhiên phát hiện.

Lượng bình luận tăng vọt.

Nhưng lần này.

Nhân vật chính không phải tôi.

Mà là Lục Cẩn Sâm.

【Nam chính nhìn thấy bài phỏng vấn rồi.】

【Ha ha ha!】

【Biểu cảm đặc sắc lắm!】

【Mọi người đoán xem anh ta đang nghĩ gì?】

Tôi lập tức ngồi dậy.

Tinh thần tỉnh táo hẳn.

Theo lời bình luận.

Lúc ấy Lục Cẩn Sâm đang cùng Lâm Tri Nhiễm đi dạo phố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...