“Ngày trước vì học tập mà thức đêm.”
“Bây giờ vì một cô gái mà đánh nhau.”
“Tần Cảnh Sâm.”
“Con có thấy xấu hổ không?”
Anh siết chặt nắm tay.
Nhưng vẫn không phản bác.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại anh rung lên.
Chỉ nhìn tên người gọi.
Ánh mắt anh lập tức thay đổi.
Lâm Tri Nhiễm.
Bố cũng nhìn thấy.
Sắc mặt càng lạnh hơn.
“Nghe đi.”
“Để tôi xem cô ta còn muốn gì nữa.”
Tần Cảnh Sâm do dự vài giây.
Cuối cùng vẫn bắt máy.
Giọng Lâm Tri Nhiễm truyền ra rất rõ.
“Cảnh Sâm.”
“Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
“Vậy qua đón em đi.”
Anh hơi ngẩn người.
“Muộn rồi.”
“Bây giờ sao?”
“Ừ.”
Giọng cô ta mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
“Em với Lục Cẩn Sâm cãi nhau.”
“Không muốn ở cùng anh ta.”
“Tới đón em.”
Cả phòng ăn đều nghe thấy.
Bố tôi bật cười.
Nhưng đó là kiểu cười lạnh đến đáng sợ.
“Cảnh Sâm.”
“Con dám bước ra khỏi cửa.”
“Từ hôm nay đừng gọi tôi là bố nữa.”
Không khí lập tức đông cứng.
Tần Cảnh Sâm ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Một bên là gia đình.
Một bên là Lâm Tri Nhiễm.
Tôi biết.
Đây là lựa chọn khó khăn nhất của anh từ trước đến nay.
Trong nguyên tác.
Anh chưa từng phải chọn.
Bởi vì mọi người luôn nhường đường cho anh.
Nhưng bây giờ.
Mọi thứ đã khác.
Đầu dây bên kia.
Lâm Tri Nhiễm lại lên tiếng.
“Cảnh Sâm.”
“Anh không tới sao?”
“Em biết rồi.”
“Thì ra anh cũng giống những người khác.”
“Cứ vậy đi.”
Tút.
Cuộc gọi bị cắt.
Tần Cảnh Sâm lập tức đứng bật dậy.
“Cô ấy hiểu lầm rồi.”
Nói xong.
Anh lao ra khỏi cửa.
Ầm!
Tiếng đóng cửa vang vọng.
Mẹ tôi ngồi sững tại chỗ.
Hốc mắt đỏ hoe.
Bố không nói gì nữa.
Chỉ im lặng cầm đũa.
Nhưng bàn tay đang run lên.
Tôi nhìn cảnh ấy.
Trong lòng bỗng có chút chua xót.
Bởi vì tôi biết.
Bố mẹ thật sự rất yêu anh.
Chỉ là họ không thể hiểu nổi.
Tại sao đứa con trai mà mình luôn tự hào.
Lại biến thành thế này.
Tối hôm đó.
Tôi ngồi trong phòng xem bình luận.
Bên ngoài trời đang mưa.
Từng dòng chữ liên tục hiện lên.
【Nam phụ tới rồi.】
【Nữ chính đang khóc.】
【Nam chính cũng ở đó.】
【Lại cãi nhau nữa!】
Tôi lập tức ngồi thẳng người.
Theo lời bình luận.
Lâm Tri Nhiễm hẹn cả hai tới cùng một lúc.
Nhưng lại không nói cho họ biết.
Kết quả.
Lục Cẩn Sâm và Tần Cảnh Sâm vừa gặp mặt.
Mùi thuốc súng lập tức bùng nổ.
Hai người suýt nữa đánh nhau lần nữa.
Mà điều buồn cười nhất là…
Lâm Tri Nhiễm không hề ngăn cản.
Ngược lại.
Cô ta còn cảm thấy rất hưởng thụ.
【Nữ chính đang cười.】
【Cô ta thích cảm giác được tranh giành.】
【Từ đầu đến cuối cô ta chưa từng thật lòng chọn ai cả.】
Tôi nhìn đến đây.
Đột nhiên khựng lại.
Bởi vì một dòng bình luận mới vừa xuất hiện.
【Nam phụ sắp phát hiện sự thật rồi.】
【Sự thật gì?】
【Lâm Tri Nhiễm không chỉ nhận quà của anh và nam chính.】
【Cô ta còn đang qua lại với một đàn anh khóa trên nữa.】
Tôi lập tức mở to mắt.
Khoan đã.
Dưa này…
Hình như sắp lớn rồi.
Mà lần này.
Người bị tổn thương nhất.
Có lẽ sẽ là Tần Cảnh Sâm.
Bởi vì trong ba người.
Người yêu Lâm Tri Nhiễm nhất.
Từ đầu đến cuối.
Vẫn luôn là anh.
7
Sau đêm Tần Cảnh Sâm lao ra khỏi nhà vì Lâm Tri Nhiễm.
Suốt một tuần.
Anh không về.
Mẹ tôi ngày nào cũng nhìn điện thoại thở dài.
Bà muốn gọi cho anh.
Nhưng lại sợ anh khó chịu.
Cuối cùng chỉ có thể âm thầm bảo dì giúp việc giữ nóng phần cơm tối.
Nhỡ đâu anh trở về.
Vẫn còn có đồ ăn.
Nhìn cảnh ấy.
Tôi cũng không dễ chịu gì.
Dù sao.
Đó vẫn là anh trai tôi.
Đúng lúc ấy.
Công ty xảy ra chuyện.
Hôm đó là thứ Hai.
Tôi vừa tan tiết học đã nhận được điện thoại của bố.
Giọng ông vô cùng nghiêm trọng.
“Hạ Hạ.”
“Tan học chưa?”
“Dạ rồi.”
“Nếu rảnh thì tới công ty một chuyến.”
“Xảy ra chuyện gì sao?”
Bố im lặng hai giây.
“Dự án Thành Nam xảy ra vấn đề.”
Tim tôi khẽ nhảy dựng.
Dự án Thành Nam.
Chính là dự án bất động sản mà tôi từng nhắc đến lúc mới vào công ty.
Lúc ấy tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng cuối cùng công ty vẫn quyết định đầu tư sau khi điều chỉnh phương án.
Bây giờ lại xảy ra chuyện?
Tôi lập tức bắt xe đến công ty.
Vừa bước vào phòng họp.
Đã cảm nhận được bầu không khí nặng nề.
Các lãnh đạo cấp cao đều có mặt.
Phó tổng Trương cũng ở đó.
Ai nấy đều cau mày.
Trên màn hình lớn hiện đầy số liệu.
Tôi ngồi xuống cạnh bố.
Ông xoa xoa thái dương.
“Đối tác đột nhiên rút vốn.”
“Còn mang theo một số khách hàng lớn.”
“Ngân hàng cũng bắt đầu siết hạn mức.”
“Nếu không xử lý được.”
“Dòng tiền sẽ xuất hiện vấn đề.”
Tôi lập tức hiểu.
Có người đang muốn chơi công ty chúng tôi.
Không phải tai nạn.
Mà là cố ý.
Đúng lúc ấy.
Bình luận xuất hiện.
【Tới rồi!】
【Khủng hoảng đầu tiên của Tần gia!】
【Trong nguyên tác, lúc này nam phụ đã bắt đầu tham gia công ty.】
【Nhờ có hào quang nam phụ nên giải quyết rất dễ dàng.】
Tôi khựng lại.
Ánh mắt dừng trên dòng cuối cùng.
Giải quyết rất dễ dàng?
Nói cách khác.
Vấn đề không nằm ở thực lực.
Chaporia
Bình Luận (0)