20px

Mà nằm ở chỗ chưa tìm đúng điểm mấu chốt.

Tôi tiếp tục nhìn.

Rất nhanh.

Một dòng bình luận khác hiện lên.

【Đối thủ đang mua chuộc quản lý dự án.】

【Tài liệu nội bộ đã bị lộ rồi.】

Tôi lập tức ngồi thẳng người.

Tài liệu nội bộ?

Bị lộ?

Nếu thật sự như vậy.

Mọi chuyện sẽ được giải thích.

Tôi hít sâu một hơi.

“Bố.”

“Tài liệu dự án có bị người ngoài nhìn thấy không?”

Cả phòng họp đồng loạt nhìn tôi.

Phó tổng Trương sửng sốt.

“Sao cháu hỏi vậy?”

Tôi không thể nói mình đọc được bình luận.

Chỉ có thể trả lời:

“Nếu đối phương ra tay chính xác như vậy.”

“Con cảm thấy họ biết quá nhiều.”

Cả phòng lập tức yên lặng.

Bố tôi và phó tổng Trương nhìn nhau.

Vài giây sau.

Sắc mặt hai người đồng thời thay đổi.

“Kiểm tra ngay!”

Mệnh lệnh vừa được đưa ra.

Toàn bộ bộ phận kiểm toán lập tức hành động.

Ba tiếng sau.

Kết quả xuất hiện.

Một quản lý dự án đã bí mật bán thông tin cho công ty đối thủ.

Thu về hơn hai triệu.

Khi chứng cứ được đặt lên bàn.

Cả phòng họp đều nổi giận.

Ngay cả bố tôi cũng đập bàn.

“Nuôi ong tay áo!”

“Tôi đối xử với hắn không tệ!”

Người kia rất nhanh bị công an đưa đi.

Nhưng vấn đề vẫn chưa kết thúc.

Dòng tiền vẫn đang thiếu hụt.

Khủng hoảng vẫn tồn tại.

Mọi người lại rơi vào bế tắc.

Tôi tiếp tục nhìn bình luận.

Rất nhanh.

Một dòng chữ hiện lên.

【Nếu tìm được công ty Viễn Sơn hợp tác thì sẽ giải quyết được.】

Tôi ngẩn người.

Viễn Sơn?

Đó là một tập đoàn khá nổi tiếng.

Nhưng từ trước đến nay chưa từng hợp tác với chúng tôi.

Tôi suy nghĩ vài giây.

Rồi đột nhiên nhớ ra.

Trong một buổi tiệc trước đây.

Tôi từng gặp con trai chủ tịch Viễn Sơn.

Lúc ấy còn trao đổi phương thức liên lạc.

Tôi lập tức lên tiếng.

“Con có thể thử.”

Cả phòng đồng loạt nhìn tôi.

Bố nhíu mày.

“Con có cách?”

“Con quen người của Viễn Sơn.”

Không khí bỗng trở nên yên tĩnh.

Mười phút sau.

Tôi gọi điện.

Hai giờ sau.

Đối phương đồng ý gặp mặt.

Ba ngày sau.

Hợp đồng được ký kết.

Viễn Sơn chính thức trở thành đối tác mới.

Khoản vốn thiếu hụt được lấp đầy.

Khủng hoảng được giải quyết.

Khoảnh khắc bản hợp đồng được ký.

Cả phòng họp vang lên tiếng vỗ tay.

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Phó tổng Trương đã đứng dậy.

“Cô chủ lợi hại thật.”

“Người trẻ bây giờ ghê gớm quá.”

Những người khác cũng liên tục gật đầu.

Ánh mắt nhìn tôi hoàn toàn khác trước.

Không còn là con gái chủ tịch.

Mà là người thực sự có năng lực.

Buổi tối.

Sau khi mọi người rời đi.

Chỉ còn tôi và bố trong văn phòng.

Ông đứng trước cửa sổ.

Rất lâu không nói gì.

Cuối cùng.

Ông đột nhiên mở miệng.

“Hạ Hạ.”

“Dạ?”

“Nếu là anh con.”

“Có lẽ hôm nay cũng làm được.”

Tôi khẽ sững lại.

Bố cười tự giễu.

“Nhưng đáng tiếc.”

“Nó không còn ở đây nữa.”

Trong giọng nói ấy.

Lần đầu tiên xuất hiện sự thất vọng sâu sắc.

Tôi nhìn bóng lưng bố.

Trong lòng bỗng hơi chua xót.

Đúng lúc ấy.

Bình luận lại xuất hiện.

【Đừng buồn.】

【Bởi vì từ hôm nay trở đi.】

【Trong mắt mọi người, người thừa kế số một đã không còn là Tần Cảnh Sâm nữa.】

【Mà là nữ phụ.】

【Không.】

【Là Tần Hạ.】

Tôi ngẩng đầu.

Đúng lúc bắt gặp ánh mắt bố.

Ông nhìn tôi thật lâu.

Sau đó chậm rãi nói:

“Hạ Hạ.”

“Tháng sau bắt đầu.”

“Con tham gia hội đồng quản trị dự thính đi.”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi biết.

Câu nói này có ý nghĩa gì.

Đây không còn là học việc nữa.

Mà là bước chân đầu tiên tiến vào trung tâm quyền lực của công ty.

Chiếc ghế người thừa kế.

Đã thật sự bắt đầu nghiêng về phía tôi.

8

Sau khi tham gia hội đồng quản trị dự thính.

Cuộc sống của tôi càng lúc càng bận.

Ban ngày học đại học.

Buổi tối xem báo cáo.

Cuối tuần đến công ty.

Ngay cả thời gian hóng bình luận cũng ít đi đáng kể.

Cho đến một buổi tối.

Khi tôi vừa kết thúc cuộc họp kéo dài ba tiếng.

Những dòng bình luận quen thuộc đột nhiên điên cuồng xuất hiện.

【Tới rồi!】

【Tới rồi!】

【Cảnh chia phe kinh điển!】

【Nam phụ sắp tan nát cõi lòng!】

Tôi lập tức dừng bước.

Tim đập nhanh hơn một chút.

Dựa theo tiến độ này.

Chắc chắn có liên quan đến Lâm Tri Nhiễm.

Quả nhiên.

Dòng bình luận tiếp theo hiện ra.

【Nữ chính chuẩn bị chọn người rồi.】

【Không đúng, phải nói là chuẩn bị loại một người mới đúng.】

Tôi khẽ nhíu mày.

Theo nguyên tác.

Lâm Tri Nhiễm luôn hưởng thụ cảm giác được hai người theo đuổi.

Nhưng hiện tại.

Mâu thuẫn giữa Lục Cẩn Sâm và Tần Cảnh Sâm ngày càng gay gắt.

Nếu cô ta còn tiếp tục kéo dài.

Sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.

Cho nên…

Cô ta phải lựa chọn.

Tối hôm đó.

Tôi vừa về đến ký túc xá.

Bình luận đã bắt đầu cập nhật trực tiếp.

【Bọn họ đang ở quán bar.】

【Nữ chính gọi cả hai tới.】

【Bầu không khí căng lắm.】

Tôi lập tức ôm gối ngồi trên giường.

Chuẩn bị ăn dưa.

Theo lời bình luận.

Lâm Tri Nhiễm mặc một chiếc váy đỏ.

Ngồi giữa hai người.

Lục Cẩn Sâm bên trái.

Tần Cảnh Sâm bên phải.

Ba người đều im lặng.

Cuối cùng.

Lâm Tri Nhiễm là người mở lời trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...