20px

“Cứ như vậy mãi cũng không phải cách.”

Lục Cẩn Sâm lập tức căng thẳng.

“Nhiễm Nhiễm…”

Cô ta giơ tay ngăn lại.

“Tôi biết hai người đều thích tôi.”

“Nhưng tôi chỉ có một.”

Không khí lập tức đông cứng.

Tần Cảnh Sâm nhìn cô ta.

Ánh mắt chưa từng rời đi.

Giống như đang chờ tuyên án.

Một lúc lâu sau.

Lâm Tri Nhiễm cười.

Sau đó quay sang Lục Cẩn Sâm.

“Cẩn Sâm.”

“Chúng ta thử yêu nhau đi.”

Ầm.

Tôi gần như nghe thấy tiếng thứ gì đó vỡ vụn.

Không phải trong quán bar.

Mà là trong lòng Tần Cảnh Sâm.

Bình luận lập tức nổ tung.

【Aaaaa!】

【Tới rồi!】

【Nam phụ bị đá rồi!】

【Chính thức ra khỏi cuộc chơi!】

Tôi ngơ ngác nhìn màn hình.

Mặc dù đã biết trước.

Nhưng vẫn cảm thấy hơi khó tin.

Bởi vì từ đầu đến cuối.

Người yêu Lâm Tri Nhiễm nhất luôn là Tần Cảnh Sâm.

Lục Cẩn Sâm si mê.

Nhưng vẫn còn giữ lại vài phần lý trí.

Chỉ có anh trai tôi.

Là thật sự đặt toàn bộ cuộc đời vào người con gái ấy.

Vậy mà cuối cùng.

Người bị loại lại là anh.

Bình luận tiếp tục hiện lên.

Lục Cẩn Sâm vui mừng đến mức đứng bật dậy.

Anh ôm lấy Lâm Tri Nhiễm.

Không ngừng hỏi:

“Thật không?”

“Em thật sự chọn anh?”

Lâm Tri Nhiễm cười.

“Ừ.”

Sau đó.

Hai người hôn nhau ngay trước mặt Tần Cảnh Sâm.

Tôi nhìn đến đây.

Khóe mắt giật mạnh.

Quá tàn nhẫn.

Thật sự quá tàn nhẫn.

Dù sao cũng từng là người theo đuổi mình lâu như vậy.

Ít nhất nên giữ chút thể diện.

Nhưng Lâm Tri Nhiễm không làm vậy.

Cô ta dùng cách trực tiếp nhất.

Tàn nhẫn nhất.

Để cắt đứt hoàn toàn hy vọng của anh.

【Nam phụ bỏ đi rồi.】

【Anh ta không nói một câu nào.】

【Tôi bắt đầu thấy thương anh ta rồi.】

Tôi im lặng.

Trong lòng bỗng có chút khó chịu.

Không phải vì yêu thích gì anh.

Mà bởi vì tôi nhìn thấy một tương lai từng rất rực rỡ.

Đang bị hủy hoại từng chút một.

Đêm đó.

Khoảng hai giờ sáng.

Điện thoại của tôi đột nhiên đổ chuông.

Người gọi là mẹ.

Giọng bà run run.

“Hạ Hạ.”

“Con có liên lạc được với anh con không?”

Tim tôi lập tức thắt lại.

“Không.”

“Mẹ gọi cho nó cả trăm cuộc rồi.”

“Không ai nghe.”

Tôi lập tức mở bình luận.

Rất nhanh.

Thông tin hiện ra.

【Nam phụ đang ở bờ sông.】

【Uống rất nhiều rượu.】

【Anh ta khóc.】

Tôi sững người.

Khóc?

Tần Cảnh Sâm từ nhỏ đến lớn.

Gần như chưa từng khóc.

Lần cuối cùng tôi thấy anh khóc.

Là năm mười tuổi.

Lúc ông nội qua đời.

Ngoài lần đó ra.

Anh luôn là đứa con xuất sắc nhất.

Kiêu ngạo nhất.

Mạnh mẽ nhất.

Nhưng hôm nay.

Anh khóc.

Tôi lập tức nói với mẹ:

“Con biết anh ấy ở đâu.”

Bốn mươi phút sau.

Tôi và mẹ tìm thấy anh bên bờ sông.

Gió rất lớn.

Trên mặt đất đầy vỏ lon bia.

Tần Cảnh Sâm ngồi dựa vào lan can.

Ánh mắt đỏ ngầu.

Mẹ vừa nhìn thấy anh đã bật khóc.

“Cảnh Sâm.”

“Con muốn dọa chết mẹ sao?”

Anh ngẩng đầu.

Nhìn thấy mẹ.

Rồi nhìn thấy tôi.

Khóe môi bỗng run lên.

Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

“Mẹ…”

Tiếng gọi ấy vừa phát ra.

Nước mắt anh lập tức rơi xuống.

Tôi đứng cách đó vài bước.

Bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.

Mẹ ôm lấy anh.

Không ngừng lau nước mắt.

“Có gì mà không vượt qua được?”

“Không phải chỉ là một cô gái thôi sao?”

Tần Cảnh Sâm cúi đầu.

Vai run dữ dội.

“Con đã bỏ tất cả…”

“Con thật sự đã bỏ tất cả…”

Tôi nghe câu ấy.

Trong lòng chợt đau xót.

Đúng vậy.

Anh đã bỏ tất cả.

Bỏ kỳ thi đại học.

Bỏ tương lai.

Bỏ kỳ vọng của bố mẹ.

Bỏ cơ hội tiếp quản công ty.

Đổi lại chỉ là một câu:

“Chúng ta thử yêu nhau đi.”

Nhưng đối tượng không phải anh.

Đêm hôm đó.

Sau khi đưa anh về nhà.

Tôi nằm trên giường rất lâu không ngủ được.

Bình luận vẫn đang hiện lên.

【Nam phụ bắt đầu tỉnh rồi.】

【Tình yêu không còn là tất cả nữa.】

【Bởi vì lần đầu tiên anh ta nhận ra.】

【Mình đã mất quá nhiều.】

Tôi nhìn những dòng chữ ấy.

Thật lâu sau mới tắt điện thoại.

Bên ngoài cửa sổ.

Trời bắt đầu sáng.

Còn trong căn phòng cách đó không xa.

Có lẽ anh trai tôi cũng đang thức.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Đối diện với một sự thật tàn nhẫn.

Rằng người mình yêu nhất.

Có thể chưa từng yêu mình.

9

Sau đêm bên bờ sông.

Tần Cảnh Sâm như biến thành một người khác.

Anh không còn ngày nào cũng ôm điện thoại chờ tin nhắn.

Không còn nửa đêm lao ra ngoài chỉ vì một cuộc gọi.

Cũng không còn cãi nhau với bố.

Phần lớn thời gian.

Anh chỉ nhốt mình trong phòng.

Yên lặng đến đáng sợ.

Mẹ rất lo lắng.

Mấy lần muốn nói chuyện với anh.

Nhưng cuối cùng đều không biết phải bắt đầu từ đâu.

Tôi cũng không can thiệp.

Có những vết thương.

Người khác không chữa được.

Chỉ có thể tự mình bước qua.

Một tuần sau.

Tôi đang họp ở công ty thì điện thoại rung lên.

Là bình luận.

Đúng vậy.

Từ sau khi tham gia hội đồng quản trị.

Tôi phát hiện bình luận ngày càng hữu ích.

Không chỉ hóng chuyện.

Mà đôi khi còn giúp tôi tránh được rất nhiều rắc rối.

Lúc này.

Những dòng chữ đang điên cuồng hiện lên.

【Nam phụ gặp nữ chính rồi.】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...