Một vị giám đốc kỳ cựu trực tiếp lên tiếng.
“Tần tiểu thư.”
“Tôi không phủ nhận cô rất ưu tú.”
“Nhưng thương trường không phải trường học.”
“Điểm thi cao không đồng nghĩa với việc biết làm kinh doanh.”
Cả phòng họp lập tức yên lặng.
Ai cũng đang chờ phản ứng của tôi.
Tôi mỉm cười.
Không tức giận.
Cũng không phản bác.
Chỉ bình tĩnh hỏi:
“Vậy theo chú.”
“Thế nào mới gọi là biết làm kinh doanh?”
Người kia cười lạnh.
“Ít nhất phải kiếm được tiền.”
Tôi gật đầu.
“Cháu hiểu rồi.”
Một tháng sau.
Tôi khiến toàn bộ công ty im lặng.
Bởi vì dự án do tôi phụ trách.
Lợi nhuận vượt dự kiến ba mươi phần trăm.
Thậm chí còn thu hút thêm ba khách hàng lớn.
Cuộc họp tổng kết cuối quý.
Chính vị giám đốc ấy là người đầu tiên đứng lên vỗ tay.
Tôi nhìn ông ấy.
Ông cũng nhìn tôi.
Sau đó bật cười.
“Tôi sai rồi.”
“Cô đúng là người có bản lĩnh.”
Cả phòng họp vang lên tiếng cười.
Không khí lập tức nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Nhưng đúng lúc ấy.
Khủng hoảng thật sự xuất hiện.
Một tập đoàn đối thủ bất ngờ tung giá cực thấp.
Muốn cướp toàn bộ khách hàng chiến lược của chúng tôi.
Trong vòng nửa tháng.
Liên tiếp ba hợp đồng lớn bị hủy.
Giá cổ phiếu cũng bắt đầu dao động.
Ngay cả bố tôi cũng thức trắng nhiều đêm.
Bầu không khí trong công ty căng như dây đàn.
Hôm đó.
Tôi đang tăng ca.
Bình luận đột nhiên hiện lên.
【Khủng hoảng lớn nhất tới rồi!】
【Nếu xử lý không tốt, công ty sẽ mất ít nhất hai năm mới hồi phục.】
【Trong nguyên tác, đây là lúc nam phụ chính thức bước lên sân khấu.】
Tôi lập tức ngồi thẳng người.
Bây giờ Tần Cảnh Sâm không còn là người kế thừa nữa.
Nói cách khác.
Người phải giải quyết chuyện này là tôi.
Tôi tiếp tục nhìn.
Rất nhanh.
Một dòng bình luận hiện lên.
【Đối thủ đang đốt tiền.】
【Nhưng dòng tiền của họ có vấn đề.】
【Chỉ cần kéo dài thời gian.】
【Người gục trước sẽ là họ.】
Tôi nhìn màn hình.
Đột nhiên hiểu ra.
Ngay sáng hôm sau.
Tôi tổ chức cuộc họp khẩn cấp.
“Nếu đối phương muốn đánh chiến tranh giá cả.”
“Vậy chúng ta không cần đánh.”
Cả phòng ngơ ngác.
Một lãnh đạo hỏi:
“Không đánh?”
“Vậy khách hàng sẽ bị cướp mất.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Chúng ta nâng chất lượng.”
“Mở rộng dịch vụ.”
“Kéo dài thời gian.”
“Người thiếu tiền hơn không phải chúng ta.”
Phòng họp lập tức yên lặng.
Ngay cả bố cũng nhìn tôi chăm chú.
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Đối thủ vẫn tiếp tục giảm giá.
Nhưng chúng tôi không hề dao động.
Đến tháng thứ tư.
Tin tức bất ngờ xuất hiện.
Tập đoàn đối thủ đứt gãy dòng tiền.
Giá cổ phiếu lao dốc.
Toàn bộ thị trường chấn động.
Còn công ty chúng tôi.
Không những không tổn thất.
Mà còn nhận được lượng lớn khách hàng quay trở lại.
Ngày báo cáo kết quả được công bố.
Cả công ty bùng nổ.
Tiếng vỗ tay kéo dài suốt mấy phút.
Tôi ngồi ở vị trí trung tâm.
Nhìn tất cả.
Bỗng nhớ tới cô gái chết cóng ngoài đường trong nguyên tác.
Nếu ngày đó tôi đi tìm giáo viên.
Nếu ngày đó tôi ngăn cản bọn họ.
Có lẽ số phận của tôi sẽ hoàn toàn khác.
May mà.
Tôi đã lựa chọn chính mình.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng họp mở ra.
Tần Cảnh Sâm bước vào.
Ba năm nay.
Anh thay đổi rất nhiều.
Không còn vẻ non nớt năm xưa.
Sau khi chia tay hoàn toàn với quá khứ.
Anh tự học lại.
Thi lại đại học.
Rồi bắt đầu khởi nghiệp.
Hiện giờ công ty nhỏ của anh đã có quy mô nhất định.
Nhìn thấy tôi.
Anh cười.
“Tần tổng.”
Cả phòng họp lập tức bật cười.
Tôi cũng bật cười theo.
“Anh tới làm gì?”
Anh đặt một tập hồ sơ xuống bàn.
“Dự án hợp tác.”
“Không biết Tần tổng có hứng thú không?”
Tiếng cười lại vang lên.
Bố ngồi bên cạnh nhìn hai chúng tôi.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Nhưng nhiều hơn cả.
Là tự hào.
Sau cuộc họp.
Ông gọi tôi vào văn phòng.
Rất lâu không nói gì.
Chỉ đứng trước cửa sổ nhìn thành phố bên dưới.
Một lúc sau.
Ông mới chậm rãi mở miệng.
“Hạ Hạ.”
“Dạ?”
Ông quay đầu.
Nhìn tôi.
Khóe mắt đã xuất hiện nếp nhăn của tuổi tác.
Nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.
“Ba già rồi.”
Tim tôi khẽ run lên.
Ông cười.
“Trước đây ba luôn nghĩ.”
“Người kế thừa sẽ là anh con.”
“Nhưng bây giờ ba mới phát hiện.”
“Người phù hợp nhất.”
“Vốn là con.”
Tôi ngây người.
Rất lâu không nói được gì.
Bố bước tới.
Đặt một tập văn kiện vào tay tôi.
Trên bìa chỉ có một dòng chữ.
“Quyết định bổ nhiệm.”
Tôi mở ra.
Hô hấp gần như ngừng lại.
Từ ngày hôm nay.
Tôi chính thức trở thành người kế nhiệm tập đoàn.
Chiếc ghế ấy.
Cuối cùng đã thuộc về tôi.
Đúng lúc đó.
Bình luận cuối cùng hiện lên.
【Chúc mừng.】
【Cô đã đi đến nơi đáng lẽ mình phải đến.】
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Đúng vậy.
Lần này.
Tôi không còn là nữ phụ trong câu chuyện của người khác.
Tôi là nhân vật chính trong cuộc đời mình.
11
Năm năm sau.
Lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn Tần thị được tổ chức long trọng tại khách sạn lớn nhất thành phố.
Đèn đuốc sáng rực.
Chaporia
Bình Luận (0)