Khách khứa đông nghịt.
Mà tôi, người kế nhiệm trẻ nhất trong lịch sử tập đoàn, đang đứng ở hậu trường chỉnh lại bài phát biểu.
Đúng lúc ấy.
Bình luận quen thuộc xuất hiện.
【Aaaaa!】
【Tập cuối rồi!】
【Không nỡ chút nào!】
Tôi bật cười.
Năm năm qua.
Những dòng bình luận này vẫn luôn đồng hành cùng tôi.
Có lúc giúp tôi tránh được cạm bẫy.
Có lúc chỉ đơn giản là cùng tôi hóng chuyện.
Bất tri bất giác.
Chúng đã trở thành một phần cuộc sống.
【Mau lên!】
【Hôm nay còn có cầu hôn nữa đó!】
Tôi nhướng mày.
“Cầu hôn?”
【Ha ha ha!】
【Đừng giả vờ nữa!】
【Ai mà không biết tổng giám đốc Chu thích cô chứ!】
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu.
Chu Diệc Thần.
Đối tác chiến lược lớn nhất của tập đoàn.
Cũng là người đã âm thầm giúp đỡ tôi suốt nhiều năm.
Mỗi lần công ty gặp khó khăn.
Anh đều xuất hiện đúng lúc.
Nhưng lại chưa từng đòi hỏi bất cứ điều gì.
Đúng lúc ấy.
Tiếng MC vang lên.
“Tổng giám đốc Tần, tới lượt cô rồi.”
Tôi hít sâu.
Sau đó bước lên sân khấu.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng.
Dưới ánh đèn.
Tôi nhìn thấy bố mẹ.
Nhìn thấy các lãnh đạo cấp cao.
Nhìn thấy Tần Cảnh Sâm.
Cũng nhìn thấy Chu Diệc Thần.
Tôi bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện.
Ngày thi đại học năm ấy.
Ngày đầu tiên bước vào công ty.
Ngày ngồi một mình đọc những dòng bình luận.
Ngày anh trai tôi khóc bên bờ sông.
Tất cả đều như mới hôm qua.
Bài phát biểu kết thúc.
Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
Đúng lúc tôi chuẩn bị xuống sân khấu.
Một giọng nói bỗng vang lên từ dưới khán đài.
“Tần Hạ.”
Tôi khựng lại.
Sau đó nhìn xuống.
Người đứng lên chính là Lục Cẩn Sâm.
Cả hội trường lập tức yên tĩnh.
Nhiều người không biết chuyện.
Nhưng tôi thì biết.
Đã năm năm rồi.
Tôi và anh gần như không còn liên lạc.
Anh nhìn tôi rất lâu.
Khóe môi nở nụ cười tự giễu.
“Chúc mừng.”
“Tôi nợ cậu một lời xin lỗi.”
Toàn hội trường ngơ ngác.
Chỉ có tôi hiểu.
Anh đang nói về quá khứ.
Về năm tháng đã từng trách tôi.
Từng oán tôi.
Từng cho rằng tôi phá hỏng cuộc đời mình.
Tôi mỉm cười.
“Không sao.”
“Đều qua rồi.”
Lục Cẩn Sâm gật đầu.
Ánh mắt nhẹ nhõm hẳn.
Rồi ngồi xuống.
Bình luận lập tức bùng nổ.
【Hu hu hu!】
【Cuối cùng cũng xin lỗi rồi!】
【Nam chính trưởng thành thật rồi!】
Tôi nhìn lướt qua.
Khóe môi cong lên.
Thật ra.
Lục Cẩn Sâm thay đổi rất nhiều.
Sau khi hẹn hò với Lâm Tri Nhiễm được hơn một năm.
Anh phát hiện cô ta vẫn qua lại với nhiều người khác.
Chiếc vòng cổ năm vạn.
Những món quà đắt tiền.
Những lời yêu thương.
Không chỉ dành cho riêng anh.
Ngày sự thật bị phơi bày.
Hai người chia tay trong hỗn loạn.
Sau đó.
Lục Cẩn Sâm ra nước ngoài du học.
Mãi đến năm ngoái mới trở về.
Còn Lâm Tri Nhiễm.
Nghe nói đã đổi vài người bạn trai.
Sống cuộc đời hoàn toàn khác với tưởng tượng của năm xưa.
Nhưng đó đều là lựa chọn của cô ta.
Không ai có thể trách ai.
Tiệc tối tiếp tục diễn ra.
Đúng lúc ấy.
MC đột nhiên lên tiếng.
“Tiếp theo.”
“Xin mời Chủ tịch tương lai của tập đoàn Viễn Sơn.”
“Anh Chu Diệc Thần.”
Tôi hơi ngẩn người.
Bởi vì đây không nằm trong chương trình.
Chu Diệc Thần bước lên sân khấu.
Tây trang chỉnh tề.
Ánh mắt dịu dàng.
Cả hội trường bắt đầu xôn xao.
Mà bình luận thì điên cuồng hơn.
【Tới rồi!】
【Tới rồi!】
【Khoảnh khắc lịch sử!】
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Đã thấy anh dừng lại trước mặt mình.
Sau đó.
Một chân quỳ xuống.
Cả hội trường lập tức nổ tung.
Tiếng hò hét vang lên khắp nơi.
Chu Diệc Thần lấy ra một chiếc nhẫn.
Giọng nói trầm thấp.
“Tần Hạ.”
“Anh đã chờ câu trả lời này rất lâu.”
“Em có đồng ý cùng anh đi hết phần đời còn lại không?”
Tim tôi đập loạn.
Nhìn người đàn ông trước mặt.
Tôi chợt nhớ tới những năm tháng đã qua.
Lúc tôi bị nghi ngờ.
Anh tin tôi.
Lúc tôi thất bại.
Anh động viên tôi.
Lúc tôi thành công.
Anh luôn là người đứng phía sau.
Mà tôi.
Cũng đã sớm rung động từ lúc nào không biết.
Tôi bật cười.
Sau đó đưa tay ra.
“Em đồng ý.”
Tiếng reo hò gần như lật tung cả hội trường.
Bố mẹ tôi cười đến đỏ mắt.
Ngay cả Tần Cảnh Sâm cũng đứng lên vỗ tay.
Bình luận càng điên cuồng hơn.
【HE rồi!】
【Cuối cùng cũng HE rồi!】
【Nữ phụ thật sự có được hạnh phúc!】
Tôi nhìn những dòng chữ ấy.
Trong lòng bỗng mềm xuống.
Đúng lúc ấy.
Một dòng bình luận cuối cùng xuất hiện.
Khác với tất cả những dòng trước đó.
Nó chỉ có một câu.
【Chúc mừng cô.】
【Từ hôm nay, cô không còn là nữ phụ trong câu chuyện của bất kỳ ai nữa.】
【Cô chính là nữ chính của cuộc đời mình.】
Tôi nhìn thật lâu.
Sau đó bật cười.
Đúng vậy.
Ngày thi đại học năm ấy.
Tôi đã không đi tìm giáo viên.
Tôi chỉ lựa chọn tương lai của chính mình.
Không ngờ.
Một quyết định nhỏ như vậy.
Lại khiến cả cuộc đời thay đổi.
May mắn thay.
Tôi chưa từng hối hận.
Và sau này.
Cũng sẽ không hối hận.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)