8
Quan hệ của chúng tôi ngày càng tốt.
Anh ấy cũng ngày càng nuông chiều tôi.
Điều này dẫn đến thuộc tính của một đứa sợ giao tiếp như tôi —
Trước mặt bạn bè lại là phần tử khủng bố xã giao.
Dân gian gọi là thích kiếm chuyện.
Ví dụ như lúc cùng nhau về nhà.
Anh ấy không nói chuyện.
Tôi sẽ nói:
“Ồ, hóa ra ở bên nhau lâu rồi nên chán ghét rồi sao.”
“Làm cậu cảm thấy nhàm chán đúng là lỗi của tôi.”
Khi anh ấy đang yên lặng ăn đồ ăn.
Tôi lại nói:
“Sớm biết cậu chê tôi béo.”
“Không ngờ đã đến mức một miếng đồ ăn cũng không muốn chia cho tôi.”
Lúc anh ấy từ chối đi chơi cùng tôi.
Tôi nói:
“Biết cậu có chí lớn như chim hồng chim hộc.”
“Người như tôi quả nhiên không cùng thế giới với cậu nữa rồi.”
Hôm nay anh ấy đang làm bài.
Tôi hỏi bài thì anh ấy từ chối.
Tôi đập cây bút xuống vở bài tập.
Bắt đầu xuất chiêu:
“Khó cho cậu những năm nay phí tâm dạy tôi.”
“Hôm nay cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa sao?”
“Sớm biết cậu…”
Còn chưa nói hết.
Miệng tôi đã bị bàn tay anh ấy bịt lại.
Anh ấy bịt rất chặt.
Môi tôi chạm vào lòng bàn tay anh ấy.
Ấm nóng.
Quý Trình Hàm hoàn toàn không nhận ra.
Còn dùng ngón tay ấn mạnh lên mặt tôi:
“Còn nổi điên nữa thì tôi sẽ không giảng bài cho cậu.”
Anh ấy rất biết cách khống chế tôi.
Tôi lập tức giơ hai tay làm động tác đầu hàng.
Lúc đó anh ấy mới buông tay.
Không ngờ ngày hôm sau.
Tôi bị chủ nhiệm gọi lên văn phòng.
Cô ấy đi thẳng vào vấn đề:
“Em có đang yêu đương với Quý Trình Hàm không?”
Tôi với ai?
Ai với Quý Trình Hàm?
Yêu cái gì?
Chủ nhiệm là một cô giáo.
Đeo kính.
Cô ấy quan sát kỹ biểu cảm của tôi.
Có lẽ thấy tôi thật sự kinh ngạc.
Không hề có chút diễn nào.
Nên lại nói:
“Cô tin em.”
“Nhưng nam nữ cùng lớp cũng phải chú ý giữ khoảng cách.”
“Đừng để thầy chủ nhiệm giáo vụ nhìn thấy.”
“Đến lúc đó sẽ khó nói lắm.”
Tôi gật đầu rồi rời khỏi văn phòng.
Trong lòng hiểu rất rõ.
Chắc chắn có người tố cáo tôi.
Tại sao chứ?
Tôi còn chưa từng nắm tay anh ấy mà!
Tôi ủ rũ trở về lớp.
Quý Trình Hàm vừa làm xong một bài toán.
Thấy mặt tôi đờ đẫn.
Anh ấy hỏi:
“Đoàn Đại Ngọc, cậu sao vậy?”
Đó là biệt danh anh ấy đặt cho tôi trong khoảng thời gian tôi hay kiếm chuyện.
“Có người tố cáo hai chúng ta yêu sớm.”
“Chủ nhiệm bảo chúng ta giữ khoảng cách.”
Tôi bĩu môi.
“Trước khi tố cáo cũng không biết xác minh trước.”
Sắc mặt Quý Trình Hàm lập tức lạnh đi.
Tôi biết anh ấy cũng không hiểu nổi.
Tôi ngồi thẳng người dậy:
“Thôi bỏ đi.”
“Chăm chỉ học hành mới là chính.”
Quý Trình Hàm không nói gì.
Tôi vốn nghĩ sẽ không bao giờ tìm được người đó.
Nhưng ba ngày sau.
Trong giờ thể dục.
Đã tan học rồi.
Quý Trình Hàm mặt mày không vui dẫn theo một nữ sinh tới tìm tôi.
Tên là Trương Kỳ.
Là bạn học cùng lớp.
“Nói.”
Giọng anh ấy rất lạnh.
Trương Kỳ cúi đầu:
“Xin lỗi.”
Tôi: ?
Quý Trình Hàm nói:
“Nói to lên.”
“Xin lỗi chuyện gì.”
Trương Kỳ thật sự bật khóc.
Vừa khóc vừa nói:
“Xin lỗi.”
“Tôi không nên chưa hiểu rõ sự thật đã tố cáo cậu yêu sớm.”
Hay lắm.
Thì ra là ngươi hãm hại bổn cung!
Nhưng thấy cô ấy khóc thành như vậy.
Tôi cũng không biết nên nói gì:
“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cậu.”
“Nhưng xét thấy cậu cũng không gây tổn hại gì cho tôi.”
“Chuyện này coi như chưa từng xảy ra.”
“Nhắc cậu một câu.”
“Miệng mọc trên người là để hỏi.”
“Không phải để nói bừa.”
Trương Kỳ khóc sướt mướt bỏ đi.
Tôi tò mò hỏi:
“Làm sao cậu biết là cô ấy?”
Nhắc tới chuyện này Quý Trình Hàm lại bực.
Hôm đó Trương Kỳ và một nữ sinh khác đi trả dụng cụ thể thao.
Nhưng thiếu một quả bóng.
Lúc anh ấy đuổi tới phòng dụng cụ.
Vừa hay nghe thấy Trương Kỳ nói chuyện với nữ sinh kia.
Cô ấy nói mình đã báo với giáo viên chuyện Đoàn Vũ Hàm và Quý Trình Hàm yêu sớm.
Nhưng sau khi giáo viên tìm Đoàn Vũ Hàm.
Cô ấy lại chẳng có chuyện gì.
“Nếu thật sự yêu thì cũng không sao mà?”
Nữ sinh bên cạnh hỏi.
Anh ấy nghe thấy Trương Kỳ chế giễu:
“Sao có thể.”
“Các cậu thấy Quý Trình Hàm thân thiết với ai như thế chưa?”
“Giáo viên chỉ thiên vị học sinh giỏi thôi.”
“Lắm chuyện thế sao?”
Một giọng nói đột ngột vang lên từ cửa.
Hai nữ sinh giật mình.
Quý Trình Hàm bước vào cười lạnh:
“Giỏi bịa đặt như vậy.”
“Sau này không làm đạo diễn thì đúng là đáng tiếc.”
Sau đó anh ấy bắt người tới xin lỗi.
Tôi giơ ngón tay cái với anh ấy:
“Quá ngầu luôn!”
Sau khi Trương Kỳ rời đi.
Cô ấy quay đầu nhìn hai người đang sóng vai bước trên sân thể thao.
Cô ấy biết anh nhất định đã nghe thấy hết.
Cũng biết từ nay về sau.
Cảm giác của anh đối với cô ấy chỉ còn là chán ghét.
Trương Kỳ hít hít mũi.
Cô ấy chỉ là quá ghen tị.
Cô ấy thích anh.
Cho nên khi nhìn thấy hai người họ thân thiết mới không nhịn được.
Nhưng nếu để Quý Trình Hàm biết.
Mình vì ghen tị mà làm ra chuyện này.
Có lẽ anh ấy sẽ càng ghét cô ấy hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)