20px

Ồ.

Anh vừa nói vậy.

Tôi lại đột nhiên mong anh làm gì đó.

Hậu quả của việc không về ký túc xá qua đêm.

Là sau khi trở về.

Tôi bị đám bạn cùng phòng nhào tới vò đầu vuốt mặt.

Tra khảo đủ kiểu.

Muốn biết tôi và Quý Trình Hàm bây giờ là quan hệ gì.

Tôi cười toe toét:

“Hì hì.”

“Của tôi.”

“A a a a a a!”

“Con nhỏ này!”

“Đó là người nổi tiếng của khoa Y đấy!”

“Cuối cùng mỹ nam trời ban cũng tới lượt cậu rồi!”

“Yêu cho tử tế vào biết chưa?”

“Mẹ nó chứ, tôi vẫn còn độc thân đây này!”

Tôi vốn không định giấu chuyện yêu đương với Quý Trình Hàm.

Dù sao sớm muộn gì mọi người cũng biết.

Nhưng tôi đâu có bảo anh phô trương như vậy!

Tôi nhìn Quý Trình Hàm đang đứng ngoài cửa phòng học.

Mặc cho mọi người xung quanh đánh giá.

Thật sự cạn lời.

Anh không biết gương mặt mình thu hút thế nào sao?

“Sao còn chưa qua đây?”

Phớt lờ ánh mắt kinh ngạc của bạn học cùng lớp.

Tôi cam chịu đi tới bên cạnh anh.

Anh nắm lấy tay tôi rồi hỏi:

“Tối nay ăn gì?”

“Bún ốc thối.”

Thối chết anh luôn.

Sau màn này.

Chúng tôi mới yêu nhau được một tuần.

Đã bị lộ rồi.

23

Sau khi yêu Quý Trình Hàm một thời gian.

Tôi mới phát hiện người này đúng là ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu.

Bởi vì anh ấy cũng khá nổi tiếng.

Cho nên mỗi lần ăn tối xong.

Chúng tôi nắm tay đi dạo trong trường.

Đều nhận được không ít ánh mắt chú ý.

Thậm chí có người còn trực tiếp chào hỏi:

“Lại dẫn bạn gái đi dạo à?”

Anh bình thản gật đầu.

Ha.

Đó mà là đi dạo sao?

Rõ ràng là dẫn tôi tới khu rừng nhỏ không người rồi hôn tôi!

Khi bị anh ép lên thân cây hôn đến mức nhắm mắt.

Tôi thầm nghĩ như vậy.

Tôi lười vạch trần anh ấy.

Nhưng mà…

Hôn thật thích nha.

Hì hì.

Ngoài chuyện đó ra.

Anh ấy còn rất dính người.

Không được ngắt quãng việc nhắn tin.

Đi đâu cũng phải báo cáo với tôi.

Đồng thời yêu cầu tôi cũng phải làm như vậy.

Lúc rảnh rỗi thì mời tôi đi ăn.

Mua quà.

Tặng hoa cho tôi.

Các bạn cùng phòng đều khen anh ấy là bạn trai tốt chuẩn mực.

Trong lòng tôi nghĩ.

Có lẽ đây là cảm giác bù đắp.

Dù sao việc bỏ lỡ nhau suốt một năm cũng là vì anh ấy.

Nhưng biểu hiện này vẫn rất đáng khen ngợi.

Tôi vô cùng hài lòng!

“Khi nào chúng ta nói chuyện của mình với gia đình?”

Trong hành lang tối đen.

Anh ôm tôi rồi hỏi như vậy.

Lúc này chúng tôi đã nghỉ hè về nhà.

Nhớ đối phương thì nhắn tin.

Buổi tối lại lén gặp nhau ở cầu thang.

Không biết đây đã là đêm thứ bao nhiêu rồi.

Tôi gãi đầu:

“Có phải hơi nhanh quá không?”

“Đợi ổn định thêm một chút đi.”

Anh bóp bóp phần thịt mềm trên người tôi:

“Còn phải ổn định đến mức nào nữa?”

Tôi nói:

“Đợi quan hệ của chúng ta giống hình tam giác đi.”

Quý Trình Hàm:

“?”

“Tính ổn định của hình tam giác rất cao.”

Anh không nói gì nữa.

Nhưng tôi không ngờ.

Rất nhanh đã bị mẹ phát hiện.

Lúc đó tôi vừa rửa tay xong từ nhà bếp đi ra.

Mẹ tôi cầm điện thoại của tôi.

Cười như không cười.

Trong lòng tôi lập tức cảm thấy không ổn.

Tôi đi tới ngồi cạnh bà.

Muốn lấy lại điện thoại.

Bà cũng không tranh với tôi.

Chỉ nói:

“Đại bảo bối họ Quý đẹp trai hẹn con tối nay ra ngoài.”

Đó là ghi chú tôi đặt cho Quý Trình Hàm!

Tôi suýt bị nước bọt làm nghẹn chết.

Vừa kinh ngạc vừa tức giận:

“Mẹ xem lịch sử chat của con à?!”

Cô Tiền trợn trắng mắt:

“Điện thoại con để trên sofa.”

“Mẹ định cầm đặt lên bàn trà.”

“Kết quả tin nhắn tự hiện lên.”

Tôi mở sáng màn hình.

Quả nhiên thấy tin nhắn Quý Trình Hàm gửi tới trên màn hình khóa.

Trong nhất thời.

Tôi thậm chí không biết nên bào chữa thế nào.

“Nói đi.”

“Chuyện từ khi nào?”

“Từ…”

“Học kỳ hai năm nhất.”

Điều khiến tôi bất ngờ là cô Tiền vô cùng bình tĩnh:

“Yêu rồi thì yêu cho tử tế.”

“Nếu sau này chia tay.”

“Nhà mình với nhà dì Trình cũng không cần gặp nhau nữa.”

“Bọn con rất tốt mà.”

Tôi đáp.

Sau đó mới phản ứng lại:

“Không đúng!”

“Sao mẹ biết con đang yêu ai?”

Cô Tiền chẳng hề che giấu sự chế giễu:

“Vì mẹ có não.”

Họ Quý.

Là nam.

Cộng thêm mỗi lần tôi và Quý Trình Hàm gặp nhau đều có vẻ không tự nhiên.

Nếu như vậy mà bà còn không nhìn ra.

Thì uổng công làm mẹ tôi rồi.

Sau đó.

Tôi và Quý Trình Hàm tìm thời gian nói chuyện với hai bên gia đình.

Quen biết nhau nhiều năm như vậy.

Mọi người cũng coi như hiểu rõ gốc gác của nhau.

Sau một bữa cơm hòa thuận vui vẻ.

Hai nhà trực tiếp xưng hô với nhau bằng thông gia.

Tôi: ?

Đây là phiên bản yêu đương tăng tốc à?

Đêm tốt nghiệp đại học.

Quý Trình Hàm cầu hôn tôi.

Nhìn chiếc nhẫn kim cương hình tam giác trên tay anh.

Tôi thật sự cạn lời.

Lúc đó tôi chỉ nói linh tinh thôi mà.

Nhưng đối diện với một người đàn ông vừa đẹp trai.

Vừa yêu bạn.

Lại luôn ghi nhớ từng câu bạn nói trong lòng.

Tôi còn lựa chọn nào khác sao?

Đương nhiên là gả rồi! 

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...