20px

Tôi nhìn mấy người bạn cùng phòng của anh đang cười như trút được gánh nặng.

Ngẩng đầu nhìn trời.

Coi như tôi nợ anh vậy.

Đến khách sạn mở phòng.

Khó khăn lắm mới vào được.

Kết quả Quý Trình Hàm nói muốn nôn.

Tôi lại phải đỡ anh vào nhà vệ sinh.

Nhìn anh ôm bồn cầu nôn dữ dội.

Nghĩ đã giúp thì giúp tới cùng.

Tôi đun cho anh một ấm nước nóng.

Nôn xong.

Anh nói muốn tắm.

Nước còn chưa sôi.

Tôi sợ anh xảy ra chuyện.

Cho nên định đợi anh tắm xong rồi mới đi.

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên ào ào.

Ấm đun nước điện bốc hơi nghi ngút.

Tôi đổ nước nóng vào cốc.

Để nguội cho anh uống.

Không lâu sau.

Cửa phòng tắm mở ra.

Tôi cầm cốc nước quay người:

“Mau tới uống nước nóng đi.”

Quý Trình Hàm loạng choạng đi tới.

Khi tới trước mặt tôi.

Anh đột nhiên mất thăng bằng.

Cả người đè lên người tôi.

Ôm tôi chặt vào lòng.

Tôi thật sự không biết phải nói gì về tên say rượu này nữa.

Nếu không tận mắt nhìn thấy.

Tôi rất khó tưởng tượng Quý Trình Hàm cũng có lúc thất thố như vậy.

Tôi đưa tay vỗ vỗ lưng anh:

“Dậy đi.”

“Uống nước nóng rồi đi ngủ.”

Anh không nói gì.

Ngược lại còn ôm tôi chặt hơn.

Người này có ý gì đây?

Trên tay tôi vẫn còn cầm cốc nước.

Tay còn lại dùng chút sức chọc anh:

“Cậu làm gì vậy?”

Hơi thở của anh phả ngay bên tai tôi.

Hơi nóng từ lời nói chui vào tai.

Giọng điệu đầy tủi thân:

“Đoàn Vũ Hàm.”

“Em là đồ tồi.”

“Em lừa gạt tình cảm của anh.”

Excuse me?

Anh có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không?

Tôi tức đến mức lấy cốc nước chọc vào eo anh:

“Cậu đang nói nhảm gì vậy?”

Cuối cùng anh cũng chịu buông tôi ra.

Nhưng chỉ kéo giãn một chút khoảng cách.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Trong mắt lấp lánh ánh sáng:

“Không phải sao?”

“Rõ ràng em thích Khâu Già.”

“Vậy mà còn tới trêu chọc anh.”

“Ai thích Khâu Già chứ?”

Tôi nhíu mày.

Hận không thể hắt nước lên người anh:

“Cậu đừng vu khống tôi.”

“Anh vu khống em?”

“Ở thư viện anh tận tai nghe thấy đấy!”

Thư viện?

Trong từng câu từng chữ đầy oán trách của anh.

Cuối cùng tôi cũng nhớ ra.

Anh đang nói tới lần tôi và Khâu Già diễn kịch với nhau.

Tôi hoàn hồn.

Đối diện với ánh mắt anh.

Nhất thời cả hai đều cạn lời.

Chuyện này…

Thật sự rất khó đánh giá.

“Đây chính là lý do cậu từ chối tôi?”

“Không thì sao?”

Anh hừ một tiếng:

“Dù anh có thích em.”

“Anh cũng sẽ không làm thế thân của người khác.”

Một tay anh bóp lấy má tôi:

“Không còn gì để nói nữa à?”

Quả thật là không còn lời nào để nói.

Chuyện này quá mức kịch tính.

Trong nhất thời.

Tôi cũng không biết nên mở miệng thế nào.

Sau khi kể toàn bộ sự thật cho Quý Trình Hàm nghe.

Anh ngơ ngác nhìn tôi.

Sau đó lại ôm tôi vào lòng.

Chặt đến mức vòng eo nhỏ của tôi sắp bị siết ra luôn rồi.

Không lâu sau.

Tôi cảm thấy vùng vai cổ hơi ướt.

Tôi đùa:

“Quý Trình Hàm.”

“Cậu chảy nước miếng à?”

Anh không đáp.

Tôi thở dài.

Sống mũi cũng bất giác cay cay:

“Đừng khóc nữa.”

“Cậu mà như vậy.”

“Tôi sẽ kiêu ngạo đấy.”

“Lần đầu tiên có con trai khóc vì tôi.”

“Là lần thứ hai.”

Anh cọ cọ vào vai tôi.

Sau đó nâng mặt tôi lên:

“Lần đầu tiên là đêm anh từ chối lời tỏ tình của em.”

Tôi nghẹn lời.

Thì ra đêm đó.

Không phải chỉ có mình tôi trốn trong chăn khóc.

Hai người rõ ràng thích nhau.

Lại vì một hiểu lầm mà bỏ lỡ gần một năm.

Một lúc lâu sau.

Tôi lên tiếng:

“Cậu có thể buông tôi ra không?”

“Tay tôi mỏi rồi.”

Tôi vẫn còn cầm cốc nước đây này.

Chúng tôi lại biến thành ngồi bên mép giường.

Lúng túng nhìn nhau.

À không.

Quý Trình Hàm vẫn đang nắm một tay tôi.

Tôi gãi đầu:

“Vậy bây giờ là tình huống gì đây?”

Là ở bên nhau nhỉ?

Hay là ở bên nhau nhỉ?

Anh bóp nhẹ tay tôi.

Giọng điệu có chút dè dặt:

“Chúng ta ở bên nhau nhé?”

Tôi trầm ngâm một lúc.

Nhìn vẻ mặt thấp thỏm bất an của Quý Trình Hàm.

Rồi hắng giọng:

“Được thôi.”

Lại bị ôm nữa rồi.

Chúng tôi lặng lẽ ôm nhau một lúc.

Đột nhiên tôi đẩy mạnh anh ra:

“Tôi phải về trường rồi.”

“Ký túc xá có giờ giới nghiêm!”

Anh kéo tay tôi lại:

“Muộn thế này rồi.”

“Ở đây ngủ đi.”

“Dù sao cũng không kiểm tra ký túc.”

Tôi lập tức dùng ánh mắt thẩm vấn phạm nhân nhìn anh:

“Cậu không say đúng không?”

“Nói!”

“Giả vờ say có phải chỉ để chờ khoảnh khắc này không?”

Anh nắm tay tôi:

“Anh đã nôn rồi.”

“Sao có thể không say.”

Điều này cũng đúng.

“Nhưng vừa mới xác định quan hệ.”

“Ngủ chung không tốt lắm đâu?”

Quý Trình Hàm ấn tôi nằm xuống giường:

“Nếu không phải vì màn kịch kia của em.”

“Thì bây giờ chúng ta đã chuẩn bị kỷ niệm một năm yêu nhau rồi.”

Nghe rất có lý.

“Bây giờ sao cậu lại to gan thế?”

“Cậu đâu còn là Quý Trình Hàm lạnh lùng ngày xưa nữa.”

Anh cười lạnh.

Cúi người đắp chăn cho tôi:

“Người yêu sắp mất rồi còn lạnh lùng cái gì nữa.”

“Nếu anh mạnh dạn hơn sớm một chút.”

“Bây giờ có khi đã vợ con đề huề rồi.”

Đặt phòng đơn.

Hai người trưởng thành nằm chung một chiếc giường.

Đắp chung một cái chăn.

Rất khó để không nảy sinh suy nghĩ khác.

Trong bóng tối.

Giọng nói của Quý Trình Hàm trở nên rõ ràng hơn:

“Anh sẽ không động vào em.”

“Yên tâm đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...