Chúng tôi không quen nhau.
Cô ấy cười hì hì nhìn tôi:
“Vòng trước đã là thử thách rồi.”
“Tôi cũng không làm khó mỹ nữ đâu.”
“Cậu kể chuyện tình cảm của mình đi.”
Tôi lộ vẻ khó xử:
“Tôi chưa từng yêu.”
Cô ấy rót một ly rượu:
“Thầm yêu cũng được.”
“Cậu không thể nào đến người mình thích cũng không có chứ?”
Có thì có.
Nhưng đương sự đang ở đây.
Tôi biết nói thế nào đây?
“Không nói thì phải uống rượu nha.”
Hình phạt là nữ hai ly.
Nam ba ly.
Tôi cũng không phải không chơi nổi.
Nhưng Quý Trình Hàm đang ở đây.
Tôi thật sự không biết nên nói thế nào.
“Tôi uống thay cậu.”
Người lên tiếng là Lý Hùng.
Người trong câu lạc bộ của Trương Nghệ.
Cũng là bạn cùng lớp với tôi.
Trước đây anh ấy từng bày tỏ tình cảm với tôi.
Nhưng bị tôi từ chối.
“Ồ——”
“Anh hùng cứu mỹ nhân rồi.”
Cả phòng bắt đầu hò hét.
Quý Trình Hàm cũng đang nhìn tôi.
Không chịu nổi bầu không khí này.
Tôi đành nói sơ lược vài câu:
“Thật ra chuyện của tôi không có gì hấp dẫn.”
“Chỉ là tôi tỏ tình rồi bị từ chối.”
“Hết.”
Có người kinh ngạc:
“Mỹ nữ cũng bị từ chối sao?”
“Vậy tôi cân bằng rồi.”
Có người chê:
“Cậu bị từ chối đâu chỉ vì ngoại hình.”
Lại có người hỏi tiếp:
“Rồi sao nữa?”
“Cậu thích người đó bao lâu?”
Tôi uống một ngụm rượu:
“Không có sau đó nữa.”
“Mọi người đều lên đại học rồi.”
“Không liên lạc gì nhiều.”
“Khoảng ba bốn năm.”
Mọi người lại bắt đầu bàn tán:
“Lâu vậy sao?”
“Ba bốn năm.”
“Là bạn học từ cấp hai à?”
Cô gái ra đề lại hỏi:
“Vậy bây giờ cậu còn thích người đó không?”
Còn thích anh ấy không?
Thật ra tôi cũng không biết.
Dường như vẫn còn thích.
Lại dường như không còn quá để tâm nữa.
Ly rượu trong tay đã bị nhiệt độ cơ thể tôi làm ấm lên.
Tôi mở miệng:
“Tôi đang cố gắng buông bỏ anh ấy.”
Không khí có chút buồn bã.
Rất nhanh đã có người khuấy động bầu không khí.
Bắt đầu vòng tiếp theo.
Tôi thở ra một hơi.
Tựa người vào sofa nghỉ một lúc.
Sau đó uống cạn ly rượu.
Rồi đứng dậy đi vệ sinh.
Không ngờ lại đụng phải Quý Trình Hàm.
Mặt anh hơi đỏ.
Biểu cảm không được đẹp lắm.
Tôi đoán chắc anh uống nhiều quá.
Đang phân vân không biết nên hỏi han hay trực tiếp lướt qua.
Thì anh mở miệng:
“Xin lỗi.”
Tôi không hiểu.
Nhưng vẫn nói:
“Không sao.”
Anh trông vô cùng hối hận:
“Hôm đó…”
“Anh không nên nói những lời đó.”
Hôm đó?
Ngày tôi tỏ tình sao?
Những lời đó là chỉ câu “giữ khoảng cách” à?
“Không sao.”
“Đều qua rồi.”
“Chỉ là cậu không thích tôi thôi.”
“Không phải.”
Biểu cảm của Quý Trình Hàm rất đau khổ.
Anh nói:
“Em có thể đừng đến tìm cậu ta được không?”
Hả?
Tôi còn chưa hiểu.
Anh lại nói tiếp:
“Anh thích em.”
Một tiếng sét giữa trời quang đánh tôi cháy ngoài giòn trong mềm.
Tôi nhíu mày:
“Cậu uống bao nhiêu rồi?”
“Anh không say.
”
“Anh…”
“Đoàn Đoàn, cậu định về chưa?”
“Phương Phương say rồi.”
“Tôi đưa cậu ấy về ký túc xá.”
Tôi lập tức đáp:
“Tôi về!”
“Đợi tôi với!”
Tôi vội vàng xoay người bỏ đi.
Trước khi đi còn quay đầu nhìn Quý Trình Hàm một cái.
Anh đứng nguyên tại chỗ nhìn chằm chằm tôi.
Tim tôi run lên.
Lập tức bỏ chạy.
Trong lòng không ngừng niệm:
Say rồi.
Say rồi.
Mọi người đều say rồi.
Nằm trên giường ký túc xá.
Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu toàn là tin nhắn của Quý Trình Hàm:
“Chúng ta có thể nói chuyện được không?”
Nói chuyện?
Nói cái gì?
Có gì để nói đâu?
Tôi không trả lời anh.
Nhưng anh lại liên tục xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi luôn tránh anh.
Bạn cùng phòng đều nhìn thấy hết.
Trốn tránh gần nửa tháng.
Một buổi tối.
Vừa tắm xong bước ra.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Là giọng của một nam sinh:
“Xin hỏi có phải Đoàn Vũ Hàm không?”
“Tôi đây.”
“Ai vậy?”
Hình như anh ta thở phào nhẹ nhõm:
“Cậu có thể tới đón Quý Trình Hàm không?”
“Cậu ấy uống say rồi.”
“Tại sao anh ấy say lại bắt tôi đi đón?”
Vừa nói xong câu đó.
Tai của mấy cô bạn cùng phòng đều dựng cả lên.
“Anh ấy cứ gọi tên cậu.”
“Say khướt rồi.”
“Bọn tôi kéo thế nào cũng không đi.”
Sợ tôi không tin.
Anh ta còn đưa điện thoại lại gần Quý Trình Hàm.
Đầu bên kia không ngừng gọi tên tôi.
Quả thật là giọng của Quý Trình Hàm.
“Mỹ nữ.”
“Cậu giúp bọn tôi đi.”
“Đưa cậu ấy đi được không?”
“Tôi còn phải đi tìm bạn gái nữa.”
Tôi khó xử.
Phương Phương nói:
“Là Quý Trình Hàm à?”
“Cậu đi đi.”
“Nhân tiện nói rõ mọi chuyện luôn.”
Sau đó.
Tôi bị đẩy thẳng ra khỏi ký túc xá.
“Đoàn Đoàn cố lên!”
…
Thôi vậy.
Tôi bắt taxi tới địa chỉ anh ta gửi.
Trước cửa có mấy nam sinh đứng đó.
Còn có một người đang ôm cột điện.
Nam sinh gọi điện cho tôi bước tới:
“Ân nhân!”
“Cuối cùng cậu cũng tới rồi!”
“Bọn tôi thật sự hết cách với cậu ấy.”
Tôi nhìn người đứng còn không vững kia.
Đầu đau như muốn nứt ra:
“Anh ấy như thế này.”
“Tôi làm sao đưa về trường được?”
“Không cần đưa về.”
“Dù sao cũng không kiểm tra ký túc.”
“Đối diện có khách sạn.”
“Cậu đưa cậu ấy vào khách sạn là được.”
Anh ta chắp tay cầu xin:
“Ba người bọn tôi cũng không giữ nổi cậu ấy.”
“Cậu giúp một chút đi.”
Tôi thở dài.
Đi tới trước mặt Quý Trình Hàm.
Dùng ngón tay chọc chọc anh:
“Quý Trình Hàm.”
“Còn nghe được không?”
Người đang ôm cột điện quay đầu nhìn tôi mấy lần.
Cả người nồng nặc mùi rượu.
Nhưng mắt lại rất sáng.
“Đoàn Vũ Hàm?”
“Là tôi.”
Tôi bất đắc dĩ đáp:
“Đại thiếu gia.”
“Bây giờ có đi được không?”
Anh buông cột điện ra.
Vừa bước được một bước.
Cả người đã ngã nhào về phía tôi.
Tôi dựa vào phản xạ ôm lấy anh.
Ổn định cơ thể.
Nặng chết đi được.
Chaporia
Bình Luận (0)