20px

Tôi giả vờ đi vệ sinh rồi chuồn ra ngoài.

Ngồi xổm ngoài cửa.

Bốn mắt nhìn nhau với một chú chó hoang.

Nghĩ một chút.

Tôi đi tới tiệm tạp hóa gần đó.

Mua hai cây xúc xích cho nó ăn.

“Hết rồi nhé.”

Tôi giơ tay cho nó xem.

Nó nhìn tôi vài giây.

Sau đó vẫy đuôi bỏ đi.

Nhóc con này còn biết cảm ơn nữa.

Tôi đứng dậy chuẩn bị quay lại phòng riêng.

Do đứng lên quá nhanh.

Đầu óc có chút choáng váng.

Nhắm mắt loạng choạng tìm thứ gì đó để vịn.

Bỗng có người nắm lấy cánh tay tôi.

Người trước mặt rất yên tĩnh.

Tôi cũng chẳng còn tâm trí để ý là ai.

Dựa vào sự nâng đỡ đó.

Đợi đến khi bình tĩnh lại.

Tôi rút tay về rồi ngẩng đầu cảm ơn:

“Cảm ơn nhé, tôi…”

Không ngờ người trước mặt lại là Quý Trình Hàm.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau.

Tôi bỗng ngẩn người.

Đã bao lâu rồi.

Tôi chưa nghiêm túc nhìn anh ấy như thế này?

Gương mặt anh được ánh đèn vàng ấm áp trong quán chiếu sáng.

Giọng điệu bình thản:

“Đỡ hơn chưa?”

“Không sao rồi không sao rồi.”

Tôi liên tục lắc đầu.

“Cảm ơn cậu nhiều lắm.”

“Bên ngoài lạnh.”

“Tôi vào trước đây.”

“Cậu cũng đừng đứng lâu.”

Lúc xoay người.

Tim tôi đập dữ dội.

Ngồi trở lại chỗ.

Tôi vừa uống trà.

Vừa nghĩ.

Sau này nếu gặp anh ấy.

Thì cứ chào hỏi bình thường thôi.

Dù kết thúc không được đẹp.

Nhưng mọi chuyện cũng đã qua rồi.

Sau khi nghĩ thông điều đó.

Thỉnh thoảng xuống dưới mua đồ.

Nếu gặp Quý Trình Hàm.

Tôi đều mỉm cười gật đầu.

Quan hệ giữa chúng tôi dần dịu đi.

Một ngày trước khi quay lại trường.

Trong nhà hết muối.

Tôi xuống siêu thị dưới lầu mua.

Lúc thang máy mở ra ở tầng của tôi.

Nhìn thấy hai người bên trong.

Tôi lập tức ngây người.

Là Quý Trình Hàm và Khâu Già.

Tôi vui mừng hỏi:

“Cậu về khi nào vậy?”

Bình thường chúng tôi vẫn liên lạc.

Lâu rồi không gặp.

Anh ấy lại càng đẹp trai hơn.

Mặc áo khoác dài.

Đầy cảm giác oppa Hàn Quốc.

Anh ấy cười:

“Tôi cũng nghỉ đông mà.”

“Hôm nay là sinh nhật bạn tôi.”

“Vừa ăn cơm xong.”

“Không ngờ hai người ở cùng tòa nhà.”

Tôi trò chuyện với Khâu Già.

Còn Quý Trình Hàm trong thang máy vẫn luôn im lặng.

Ra khỏi thang máy.

Tôi và Khâu Già đi phía trước.

Anh ấy hỏi tôi:

“Hai người cãi nhau à?”

“Sao trông chẳng thân thiết gì vậy?”

Sau lần đó không trả lời tin nhắn của anh ấy.

Tôi chưa từng kể chuyện này với Khâu Già.

Cho nên anh ấy không biết.

Tôi nói:

“Bọn tôi chưa từng ở bên nhau.”

Khâu Già nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.

Tôi không muốn nói thêm.

Liền vẫy tay với anh ấy:

“Qua rồi.”

“Tôi đi mua muối đây.”

“Chúng ta nhắn WeChat sau.”

Quý Trình Hàm đi mua nước tương.

Chúng tôi cùng rời siêu thị.

Ở giữa cách nhau hai ba người.

Trong thang máy.

Anh đột nhiên hỏi tôi:

“Hai người chưa từng ở bên nhau?”

?

Khó hiểu thật.

Tôi thích ai chẳng lẽ anh không biết?

“Tất nhiên chưa từng ở bên nhau rồi.

Đến tầng của tôi.

Tôi vừa đi ra vừa nói:

“Bọn tôi chỉ là bạn học bình thường.”

Cửa thang máy khép lại.

Tôi không nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác và mờ mịt của Quý Trình Hàm.

Trước khi quay lại trường.

Quý Trình Hàm nhắn tin hỏi tôi có muốn đi cùng không.

Tôi từ chối.

Trong trường thỉnh thoảng gặp nhau.

Anh lại hỏi tôi có muốn ăn cơm cùng không.

Tôi tiếp tục từ chối.

Ngay cả WeChat.

Anh cũng thường xuyên nhắn tin cho tôi.

Bạn cùng phòng đi chung với tôi hỏi:

“Quý Trình Hàm có phải đang theo đuổi cậu không?”

“Tuyệt đối không thể.”

Tôi phủ nhận.

Năm đó chính anh ấy từ chối tôi.

Bây giờ anh ấy đang diễn trò gì đây?

Bạn cùng phòng không tin:

“Sao lại không thể?”

“Vậy cậu nói xem anh ấy đang làm gì?”

Tôi cũng không hiểu.

Người này thật kỳ lạ.

Chẳng phải anh ấy bảo giữ khoảng cách sao?

Một ngày nọ.

Bạn cùng phòng Trương Nghệ nói với chúng tôi.

Cô ấy yêu rồi.

Là một đàn anh năm hai.

Cũng là chủ tịch câu lạc bộ của cô ấy.

“Bọn mình mới xác nhận quan hệ tuần trước.”

“Ngày mai lại đúng sinh nhật anh ấy.”

“Hơn nữa còn là ngày liên hoan câu lạc bộ.”

“Có thể dẫn bạn bè theo.”

“Có sẵn 500 tệ quỹ.”

“Phần còn lại mọi người chia đều.”

“Các cậu đi cùng mình đi mà.”

Cô ấy nũng nịu.

Ký túc xá có sáu người.

Hai người khác bận việc không đi được.

Cho nên chỉ có bốn chúng tôi đi.

Tôi vui vẻ tới ăn uống.

Tiện thể xem bạn trai của Trương Nghệ.

Kết quả lại nhìn thấy gương mặt vừa đẹp trai vừa lạnh nhạt của Quý Trình Hàm.

Sao anh ấy lại ở đây?

Ánh mắt chạm nhau.

Anh nhìn thấy tôi.

Thu lại vẻ thiếu kiên nhẫn trên mặt.

Từ tư thế dựa lười biếng trên sofa.

Biến thành ngồi thẳng người.

Tôi phớt lờ ánh mắt dò xét của nam sinh bên cạnh anh.

Gật đầu coi như chào hỏi.

Sau đó chọn một vị trí cách xa anh để ngồi xuống.

Địa điểm là một quán bar âm nhạc.

Trong phòng riêng có rất nhiều người.

Chẳng mấy chốc đã ngồi kín chỗ.

Những người tới sau thậm chí không còn chỗ ngồi.

Bạn trai của Trương Nghệ là người rất biết ăn nói.

Nhanh chóng khuấy động bầu không khí.

Người uống rượu thì uống rượu.

Người hát thì hát.

Người ăn thì ăn.

Người chơi trò chơi thì chơi trò chơi.

Sau vài vòng rượu.

Mọi người ăn uống no nê.

Có người đề nghị chơi trò thật lòng hay thử thách.

Quay chai hai lần.

Lần đầu chỉ vào ai thì người đó chịu phạt.

Lần thứ hai chỉ vào ai thì người đó ra đề.

Mọi người đều đồng ý.

Tôi không thích uống rượu.

Nhưng trong bầu không khí như vậy cũng uống vài ly.

Hơi chếnh choáng nên cũng tham gia.

Mọi người đã nói trước.

Câu hỏi sẽ không quá đáng.

Ai cũng là người chơi rất thoải mái.

Đặc biệt là những người quen nhau.

Có người bị phạt ra ngoài hát.

Có người bị phạt cởi áo chạy vòng.

Có người bị phạt hôn nhau ngay tại chỗ…

Mấy vòng đầu tôi khá may mắn nên tránh được.

Đến vòng này.

Cái chai chậm rãi chỉ về phía tôi.

Tim tôi lập tức căng thẳng.

Người ra đề là một cô gái.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...