Tần Phong cứ hễ có thời gian là lại qua đây bầu bạn với mẹ con tôi.

Gia đình ba người cuối cùng cũng có được chút không khí hạnh phúc len lỏi, chút hạnh phúc nhỏ nhoi này, kiếp trước chúng tôi có liều mạng cũng không tài nào chạm tới.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Trần Cường bị nhốt chưa được mấy ngày đã được thả ra.

Lời nguyên văn của nhân viên đại lý bảo hiểm là:

— Em trai cô bảo không biết cô có mua bảo hiểm, cho nên đã ngụy tạo một số giấy tờ nhằm mục đích lừa tiền cô.

— Xét thấy hành vi yêu cầu bồi thường bảo hiểm trên thực tế chưa diễn ra, công ty bảo hiểm chúng tôi sẽ không truy cứu nữa.

— Nếu lúc đó cậu ta biết cô mua bảo hiểm mà cố tình trục lợi bảo hiểm thì tính chất câu chuyện đã hoàn toàn khác rồi.

Tôi nghe xong, trong lòng cười lạnh một tiếng.

Mục đích chính của tôi vốn dĩ là đòi tiền bảo hiểm, tôi quả thực không ngờ Trần Cường ngay cả loại chuyện khốn nạn này cũng dám làm ra được.

Nếu tôi biết trước, tôi đã trực tiếp bảo nó gửi tài liệu cho bên bảo hiểm rồi.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại.

Nếu tôi thật sự làm như vậy, nó có còn dám làm giả giấy tờ nữa không?

Nhốt nó vài ngày cũng tốt.

Để dập bớt cái uy phong của bọn họ đi.

Để họ biết rằng, tôi, không còn là đứa ngu ngốc của kiếp trước nữa.

10

Hai tháng sinh hoạt ở trung tâm chăm sóc sau sinh rốt cuộc cũng kết thúc.

Tôi bế Tình Tình trở về căn nhà thuộc về chúng tôi.

Con bé không khóc không quấy, bú no xong là mãn nguyện đi vào giấc ngủ, khuôn mặt nhỏ mềm mại, vô cùng đáng yêu.

Tôi không nỡ đặt con xuống, hận không thể ngắm nhìn con từng giây từng phút.

Có lại được đồ đã mất khiến tôi càng thêm sợ hãi việc phải mất đi lần nữa.

Nhưng cái gì đến thì rốt cuộc cũng chẳng né nổi.

Bố tôi và Trần Cường vẫn khênh chiếc cáng cứu thương tìm đến cửa.

Tôi đón bọn họ vào nhà.

Trần Cường vừa vào đến cửa đã sa sả mắng nhiếc:

— Chị mua bảo hiểm tai nạn tại sao không nói!

— Hại em bị giam giữ mất mấy ngày. Nếu điều này ảnh hưởng đến sự nghiệp và tiền đồ sau này của em, chị lấy cái gì mà đền?

Bố tôi cũng hùa theo mắng mỏ tôi, chẳng một ai thèm ngó ngàng đến Tình Tình lấy một cái, cũng chẳng ai hỏi xem tôi vừa sinh nở xong cơ thể thế nào.

Khắp căn phòng.

Chỉ toàn là những lời lăng mạ.

Tần Phong đứng chắn trước mặt tôi:

— Nhạc phụ, Trần Cường. Trước đây tôi tôn trọng hai người là hy vọng hai người có thể đối xử tốt với Trần Vân một chút!

— Vợ tôi vừa mới sinh con xong, các người đại náo trung tâm chăm sóc sau sinh, giờ lại còn náo loạn đến tận nhà!

— Một là nói chuyện tử tế, còn cứ tiếp tục thế này tôi sẽ báo cảnh sát. Bằng không, tôi và Trần Vân sẽ bán căn nhà này đi, để các người sau này không bao giờ tìm thấy chúng tôi nữa!

Tôi chưa từng thấy Tần Phong nổi trận lôi đình đến mức này bao giờ.

Anh nổi tiếng là người lành tính, kết hôn bao nhiêu năm chưa từng gắt gỏng với tôi một lời.

Đổi lại là người đàn ông khác, tôi không có nhà ngoại để nương tựa, chịu uất ức như vậy, đến nơi để trốn chạy cũng chẳng có.

Bố tôi nghe xong lời của Tần Phong, cuối cùng cũng biết tém tém lại đôi chút.

Trần Cường từ trong túi rút ra một điếu thuốc, đưa cho Tần Phong:

— Anh rể…

Tần Phong ngớ ra một chút, xua tay:

— Tôi không hút thuốc. Tình Tình còn nhỏ, các người muốn hút thuốc thì ra ngoài mà hút.

— Anh rể, em đây chẳng phải là bị chị em làm cho phát điên lên rồi sao?

— Tiền viện phí, chị em bắt buộc phải bỏ ra!

Hừ, kiếp trước bọn họ bảo mười vạn tiền viện phí tôi còn bỏ ra được, huống hồ lần này chỉ có một vạn tệ.

— Một vạn tệ, chúng tôi sẽ bỏ ra. Còn về phần mẹ cậu.

Tần Phong dừng lại một chút, quay đầu nhìn tôi:

— Nếu các người không muốn chăm sóc, tôi sẽ…

Mắt bố tôi bỗng chốc sáng rực lên:

— Anh nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé?

Trần Cường càng thêm đắc chí:

— Được, mẹ cứ giao cho anh lo.

Mẹ tôi nằm trên cáng, dáng vẻ như thể đã liệu trước được mọi việc, trên mặt viết rõ mồn một hai chữ “đắc ý”.

— Nhưng tôi có điều kiện, thứ nhất tôi có thể chăm sóc, nhưng cụ thể chăm sóc thế nào các người không được can thiệp vào, nói thêm một lời nào là các người tự đem bà ta về.

Giọng nói của tôi vô cùng bình thản.

— Thứ hai, tôi chăm sóc mẹ thì sẽ không đưa cho hai người các người một đồng một cắc nào hết.

— Chấp nhận được thì để người lại, không chấp nhận được thì thôi. Ngoài một vạn tệ tiền viện phí ra, số tiền còn lại tôi sẽ không bỏ, người tôi cũng không quản.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...