Sắc mặt bố tôi lập tức thay đổi:

— Trần Vân, người ta đều bảo con gái hiểu chuyện, sao tao lại đẻ ra cái loại ăn cháo đá bát như mày chứ.

Rồi lại cúi đầu quát lên với mẹ tôi:

— Bà già này, tôi đã bảo bà rồi, chăm sóc người khác chăm sóc đến mức bản thân mình bại liệt, đúng là ngu ngốc quá mà!

Trần Cường vẫn chưa chịu từ bỏ ý định:

— Tóm lại, tiền viện phí và thuốc men phát sinh sau này chị cũng phải chịu trách nhiệm đấy.

Đến giờ cơm, bọn họ vẫn chưa có ý định rời đi.

Tần Phong trực tiếp mở lời tiễn khách:

— Tình Tình đến giờ bú sữa rồi, hai người cứ về trước đi thôi. Tình Tình sợ người lạ, chúng tôi cũng không giữ hai người lại ăn cơm nữa.

Bọn họ lúc này mới lủi thủi ra về.

Đến một món quà nhỏ cũng không thèm mang đến cho Tình Tình.

Đây chính là người nhà của tôi đấy.

11

Tôi cúi đầu nhìn lướt qua mẹ tôi.

Bà ta nằm bất động ở đó, đôi mắt mở to, hết chớp lại nháy nhìn tôi chăm chằm.

Ánh mắt ấy chẳng rõ là đang tỏ ra đáng thương hay là đang dò xét nữa.

Tôi đã lật xem lại bộ hồ sơ bệnh án mà Trần Cường mang tới, cũng đã đi hỏi qua bác sĩ chuyên khoa.

Bà ta chẳng đến mức bị liệt, chỉ là bị thương thôi, cùng lắm là mười ngày nửa tháng nữa là có thể khỏi hẳn.

Kiếp này, tôi không giống như trước kia cái gì cũng tự mình gánh vác.

Tần Phong thuê một người hộ lý, tôi không ngăn cản.

Hộ lý chăm sóc mẹ tôi, còn tôi thì chăm sóc Tình Tình.

Mẹ tôi không dám làm khó dễ người hộ lý, nửa đêm bà ta cũng từng gào khóc thảm thiết.

Nhưng giấc ngủ của tôi và Tình Tình lại ngon một cách kỳ lạ, bà ta thích gào thì cứ gào, chúng tôi ngủ việc chúng tôi, chẳng ai ảnh hưởng đến ai.

Thấm thoắt một tháng trời trôi qua, mẹ tôi xem chừng là không có ý định khỏi bệnh rồi.

Tôi đặc biệt thuê một chiếc xe lăn, đưa bà ta đi gặp bác sĩ.

Bà ta lộ rõ vẻ kháng cự.

Nhưng một khi bà ta đã tự xưng là “bại liệt”, thì sao có thể cự tuyệt nổi tôi?

Vừa đến bệnh viện, Trần Cường và bố tôi đã từ đâu chui ra.

Kể từ ngày họ vứt mẹ tôi lại nhà tôi, đây mới là lần đầu tiên họ lộ mặt.

Bọn họ chẳng nói chẳng rằng, tự ý đổi vị bác sĩ mà tôi đã đăng ký khám.

— Chị ơi, để em đưa mẹ vào trong là được rồi.

Trần Cường giật lấy chiếc xe lăn, đẩy đi phăng phăng.

Tôi quay đầu bỏ đi thẳng:

— Hành, vậy thì tôi không quản nữa, hai người tự đi mà quản.

Tôi bắt buộc phải chính tai nghe xem bác sĩ nói thế nào.

Trần Cường lập tức cuống quýt, vội vàng dừng bước:

— Thế thì cùng đi vậy.

Bác sĩ bảo mẹ tôi thử đặt chân xuống đất tập đi.

Mẹ tôi lắc đầu:

— Bác sĩ ơi, không phải tôi không muốn đi, mà là tôi không đi nổi.

Trần Cường cũng hùa theo nói giúp:

— Bác sĩ, đừng ép mẹ em, bà chắc chắn là đang đau đớn lắm.

Bác sĩ thở dài một tiếng, đành phải thôi:

— Vậy thì cứ tiếp tục chăm sóc vậy, chủ yếu phải dựa vào bản thân người bệnh, những gì cần kiểm tra và điều trị thì bệnh viện chúng tôi đã làm hết rồi.

Tôi nhìn thấy dưới đáy mắt bố tôi lóe lên một tia sáng đắc ý.

Ông ta lập tức quay đầu lại mắng nhiếc tôi:

— Đều tại cái con ranh chết tiệt nhà mày.

— Mày phải chịu trách nhiệm.

Tôi gật đầu, không nói lời nào.

Cũng không làm khó dễ bác sĩ làm gì.

Thấy tôi đồng ý tiếp tục chăm sóc mẹ, bố tôi và Trần Cường quay người muốn đi ngay.

Mẹ tôi bỗng nhiên gọi giật bọn họ lại:

— Tiểu Cường, mẹ nhớ con lắm… sao con chẳng mấy khi đến thăm mẹ thế? Cũng không thèm trả lời tin nhắn WeChat của mẹ nữa?

Giọng bà ta có chút run rẩy, rồi lại quay sang nhìn bố tôi:

— Bố nó này, tôi gọi điện thoại cho ông, ông cũng không thèm bắt máy.

Sắc mặt Trần Cường đanh lại, nhưng nhanh chóng đổi sang bộ dạng ngoan ngoãn:

— Mẹ à, chẳng lẽ con không phải đi học sao? Con phải chăm chỉ học hành, sau khi tốt nghiệp mới kiếm được tiền cưới vợ, cho mẹ hưởng phúc chứ, mẹ cứ ở tạm nhà chị chịu uất ức vài năm đã nhé.

Bố tôi cũng gật đầu phụ họa:

— Tôi cũng đang phải đi cày cuốc kiếm tiền cưới vợ cho Tiểu Cường đây này.

Thật là một gia đình cảm động lòng người biết bao.

Mẹ tôi thế mà lại tin sái cổ.

Từ bệnh viện trở về, tôi bảo Tần Phong lắp camera giám sát ngay trong phòng của mẹ tôi.

Chuyện bà ta bị liệt đã là giả vờ, thì kiểu gì cũng có lúc phải đứng dậy thôi.

Mấy ngày trước, chúng tôi đã phát hiện ra một chuyện quái dị.

Dưới gầm giường của mẹ tôi, lúc nào cũng xuất hiện vài cái vỏ hạt dưa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...