Tôi hỏi người hộ lý, hộ lý bảo cô ấy và mẹ tôi đều chưa từng ăn hạt dưa.
Nhưng mẹ tôi quả thực lại là người thích cắn hạt dưa nhất.
Hạt dưa và đồ ăn vặt của nhà chúng tôi đều để hết ngoài nhà bếp.
Một người không đứng dậy nổi, làm sao mà lấy được chứ?
Điều kỳ dị hơn nữa là, camera ngoài phòng khách hoàn toàn không hề ghi lại được hình ảnh bà ta đi ra ngoài.
Không còn cách nào khác, đành phải lắp thêm một chiếc camera nữa ngay trong phòng của bà ta vậy.
12
Tôi đã thanh toán sòng phẳng tiền lương cho dì hộ lý.
Có người hộ lý ở đây, mẹ tôi diễn kịch sẽ càng thêm phần thận trọng.
Tối hôm đó, tôi lau người cho mẹ:
— Mẹ à, mẹ còn nhớ không?
— Năm con 12 tuổi, cả nhà bốn người chúng ta đi leo núi.
— Con không biết mình đã nói sai câu gì làm kích động đến Trần Cường.
— Nó ở ngay sau lưng con, thẳng tay đẩy con xuống bậc thang.
Mẹ tôi gật đầu:
— Nhớ chứ, lúc đó mặt mũi con đầy máu.
— Làm mẹ và bố con một phen hoảng hồn.
Tôi lại tiếp tục nói:
— Thế nhưng, ngày hôm đó bất kể con có đau đớn thế nào, hai người cũng chỉ lau sạch máu trên người con. Sau đó, bắt con phải kiên trì leo cho hết ngọn núi.
— Hai người bảo, đó là chuyến đi mà Trần Cường đã mong đợi từ lâu, không thể làm nó thất vọng được.
— Con cứ ngỡ xuống núi rồi hai người sẽ đưa con đi bác sĩ, nhưng hai người không làm thế.
— Chỉ đưa con về nhà cúng bái thần linh, bắt uống những thứ nước bùa chú chẳng rõ thành phần là cái gì…
Mẹ tôi chẳng mấy bận tâm, thậm chí còn nở nụ cười:
— Đúng vậy đấy, con nhìn xem giờ mình chẳng phải vẫn đang lành lặn ngồi ở đây sao?
Tôi ngây người mất vài giây.
— Được rồi, ngày mai con cũng sẽ mời thầy đại sư đến xem cho mẹ.
Mẹ tôi nhất thời nghẹn lời, sau đó mới phản ứng lại:
— Vân Vân, chuyện đó sao mà giống nhau được…
Tôi ngắt lời bà ta:
— Mẹ à, bác sĩ đều bảo rồi, triệu chứng này của mẹ lạ lùng lắm, y học cũng chẳng giải thích nổi. Cứ mời đại sư đến xem xem, vạn nhất lại có tác dụng thì sao? Còn nước còn tát vậy.
Nói xong, tôi tắt đèn, đóng cửa phòng lại, không thèm đoái hoài đến bà ta nữa.
Trở về phòng mình, tôi bật camera giám sát lên.
Bà ta không đứng dậy, chỉ là cầm điện thoại lên, gọi điện cho bố tôi và Trần Cường.
— Con Trần Vân nó bảo muốn mời đại sư đến xem cho tôi, ai biết lão thầy cúng đó định hành hạ tôi thế nào cơ chứ. Hay là tôi không giả vờ nữa nhé…
Chẳng cần nghĩ cũng biết, ở đầu dây bên kia, bố tôi đang chửi bới thậm tệ thế nào rồi.
Tôi đã điều tra qua.
Một kẻ như bố tôi, đến đôi tất cũng phải đợi mẹ tôi giặt cho, làm sao có thể chịu sống xa mẹ tôi ngần ấy năm trời?
Kiếp trước, ngay tại tiệc đầy tháng của cháu trai, tôi đã nhìn ra điểm bất thường rồi.
Bà dì Sầm góa phụ cùng làng, hồi ở quê vốn dĩ chưa từng vừa mắt mẹ tôi, đầy tháng cháu trai làm sao có thể mời bà ta đến chứ?
Hóa ra.
Hồi ở quê lúc cùng nhau đi nhảy dân vũ ở quảng trường, bố tôi và bà ta đã tằng tịu với nhau rồi.
Trần Cường cũng biết rõ chuyện này.
Bố tôi thậm chí còn dẫn theo bà dì Sầm đến tận trường đại học của Trần Cường để cùng nhau ăn cơm, dạo chơi khuôn viên trường.
Chỉ có mẹ tôi, là vẫn ngu muội bị bít kín trong chiếc trống chèo.
13
Ngày hôm sau, tôi ra chỗ ban quản lý tòa nhà tìm đại một bác bảo vệ tên là Trần, nhờ bác ấy giúp tôi diễn một vở kịch.
Bố tôi và Trần Cường, chẳng có một ai thèm đến cả.
Tôi dẫn bác Trần vào phòng của mẹ tôi.
— Mẹ à, đây chính là vị đại sư mà hôm qua con đã nhắc tới với mẹ đấy.
Mẹ tôi cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Bác Trần làm theo lời tôi đã dặn, trước tiên là bắt mạch cho mẹ tôi, rồi lại bảo tôi lật người bà ta lại.
Hỏi han về ngày sinh tháng đẻ của bà ta, rồi bấm đốt ngón tay ra vẻ vô cùng nghiêm trọng.
Cuối cùng đưa ra kết luận:
— Trên người mẹ cô, e là đã bị thứ không sạch sẽ bám vào rồi.
— Nếu cô đã tin tưởng tôi, thì cứ giao cho tôi xử lý.
Miệng bác Trần lẩm bẩm đọc mấy câu khẩu quyết thần bí gì đó.
Tôi nhìn thấy gương mặt mẹ tôi cắt không còn giọt máu, trong lòng cười lạnh.
Bác ấy đưa cho tôi một cây gậy:
— Cô dùng lực đánh thật mạnh vào, có bao nhiêu sức thì dùng bấy nhiêu sức.
— Con quái vật kia vừa chạy đi là mẹ cô có thể đứng dậy được ngay.
Tôi hoàn toàn không cho mẹ tôi có thời gian phản ứng, vung một gậy đánh thẳng xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)