Bà ta ráng nhịn chịu đựng.

Hai gậy, ba gậy…

Bà ta lập tức ôm mông nhảy dựng lên, giật phắt lấy cây gậy trong tay tôi, chĩa thẳng về phía tôi mà nện xuống.

Bác Trần đứng chắn trước mặt tôi, đôi tay vững chãi đỡ lấy cây gậy đang chuẩn bị giáng xuống người tôi.

— Bà làm mẹ kiểu gì thế hả?

Giọng bác ấy không lớn:

— Con gái bà vừa mới sinh con xong, bà không đỡ đần chăm sóc thì thôi, lại còn giả vờ bại liệt để gây thêm phiền phức cho nó!

— Đến kẻ thù cũng chẳng hành xử tệ bạc như bà đâu.

— Con gái bà vẫn còn bằng lòng quản bà đấy. Bà mở to mắt ra mà nhìn xem, rốt cuộc bà có thể trông cậy được vào ai!

Những lời này, không phải do tôi dạy bác ấy nói.

Nhưng bác Trần lại thấu hiểu hết thảy.

— Ông thì biết cái gì?

Mẹ tôi gào thét vào mặt bác ấy:

— Con gái sinh ra là để đòi nợ. Tôi nuôi nó lớn ngần này, nó thế mà lại dám chặn liên lạc của chúng tôi, tự mình đi hưởng vinh hoa phú quý. Nó vẫn còn một đứa em trai nữa, nó phải có trách nhiệm gánh vác chứ!

Bác Trần lắc đầu:

— Đây là việc riêng của gia đình bà, tôi cũng chỉ giúp được đến đây thôi.

Bác ấy cầm lấy cây gậy rồi rời đi.

Tôi nhìn người đàn bà đang sống chết ăn vạ trước mắt mình.

Mẹ tôi, bà ta chung quy là hết thuốc chữa thật rồi.

— Mẹ à, mẹ giả vờ bị liệt vui lắm có phải không?

Những giọt nước mắt tôi kìm nén bấy lâu nay rốt cuộc cũng lã chã rơi xuống.

— Mày là con gái tao, chăm sóc tao là chuyện thiên kinh địa nghĩa, kiếm tiền cho em trai mày cũng là lẽ dĩ nhiên!

Bà ta lý thẳng khí tráng nhìn tôi trừng trừng:

— Mày muốn trốn chạy hả! Tao nói cho mày biết, nằm mơ đi!

Tôi bật cười.

— Mẹ à, lúc mẹ ở đây diễn kịch, có bao giờ nghĩ xem bố và Trần Cường hiện giờ đang làm cái gì không?

Hôm nay chính là ngày sinh nhật của bà dì Sầm.

Trần Cường đang dắt theo bạn gái, cùng với bố tôi, đang chuẩn bị một điều bất ngờ cho bà dì Sầm đấy.

Tần Phong hôm nay không có nhà, anh chính là đi giúp tôi thu thập chứng cứ.

Tôi lấy ra đoạn video mà Tần Phong vừa truyền qua, đưa tới trước mặt mẹ tôi:

— Mẹ nhìn xem, đây chính là người chồng tốt, đứa con trai ngoan của mẹ đấy.

Mẹ tôi giật phắt lấy chiếc điện thoại, thẳng tay ném bốp xuống đất, rồi còn ra sức giẫm thêm vài cái:

— Không thể nào!

— Mẹ vẫn chưa nhận ra sao? Bọn họ đến khách sạn Hải Đường cơ đấy. Mẹ đã bao giờ được đến đó chưa? Đến cái cửa mẹ còn chẳng dám bước chân vào đúng không? Còn đây là bạn gái của Trần Cường, mẹ đã từng được gặp mặt chưa?

Miệng mẹ tôi ra sức gào thét không tin, nhưng cả người bà ta đã hoàn toàn hoảng loạn rồi.

Đến khi tôi quay người lại, bà ta đã một mình lao thục mạng ra ngoài.

14

Mấy tiếng đồng hồ sau, Tần Phong báo lại cho tôi biết.

Mẹ tôi quả nhiên đã tìm đến khách sạn Hải Đường.

Bà ta lao vào túm chặt lấy tóc của bà dì Sầm, chửi bới bà ta là đồ đê tiện.

Trong mắt bà ta, bố tôi và Trần Cường chung quy vẫn là những người vô tội.

Nhưng bà ta không ngờ được rằng, bố tôi lại đứng ra chắn trước mặt bà dì Sầm, hét thẳng vào mặt bà ta:

— Con mụ điên này! Chúng tôi chẳng qua chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm thôi mà.

Mẹ tôi nhìn những bó hoa tươi, chiếc bánh kem bày biện trên bàn.

Những thứ đó, vào ngày sinh nhật của bà ta, bà ta chưa từng được nhìn thấy bao giờ.

Hai người đàn ông mà bà ta yêu thương nhất đời này, cứ như vậy mà phản bội bà ta.

Bà ta nhất thời nghĩ quẩn, liền đập tan chiếc bánh kem, ném hoa tươi loảng xoảng xuống đất.

Trong lúc giằng co xô đẩy, bà ta bị bố tôi và Trần Cường thẳng tay đẩy ngã nhào.

Đầu đập mạnh vào cạnh bàn ăn.

Nhìn thấy mẹ tôi nằm im bất động trên sàn nhà.

Bố tôi cười lạnh một tiếng:

— Cái trò mèo này, lừa con gái thì được. Chứ muốn lừa bọn tao thì đừng hòng!

Nhân viên khách sạn tiến lên kiểm tra tình hình rồi vội vàng gọi xe cấp cứu.

Sau khi đưa vào bệnh viện, mẹ tôi lần này đã bị liệt thật rồi.

Tôi đem số điện thoại của bố và Trần Cường chặn sạch bách.

Căn nhà kia cũng đã được treo biển, chuẩn bị đem bán tống bán tháo đi.

Tôi chuyển đến sống ở một căn nhà khác.

Mẹ tôi bị ngã tai nạn ở khách sạn, bố tôi liền quay tay đâm đơn kiện khách sạn ra tòa.

Nào ngờ đâu, bản thân ông ta lại bị kiện ngược lại vì tội cố ý gây thương tích.

Để Trần Cường không bị liên lụy, ông ta đã tự mình thừa nhận chính mình là người ra tay đẩy ngã.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...