“Được, cả nhà ba người các người liên hợp lại để xử tôi đúng không? Được.”
Ông ta xoay người đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Mẹ tôi đứng trong phòng khách, cả người run rẩy.
Triệu Bằng đứng dậy từ bàn ăn, đi đến trước mặt mẹ tôi.
Cậu ta nói:
“Cô ơi, cháu xin lỗi.”
Sau đó, cậu ta cầm cặp sách ở cửa, mở cửa đi ra ngoài.
12
Triệu Quốc Minh ở trong phòng ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau, ông ta đi ra, kéo theo một chiếc vali.
Mẹ tôi ngồi bên bàn ăn, trước mặt đặt một bát cháo chưa động vào.
Triệu Quốc Minh đặt chìa khóa lên tủ giày ở cửa, nhìn mẹ tôi một cái.
“Cô nhờ người soạn thỏa thuận ly hôn đi, tôi ký.”
Mẹ tôi không nhìn ông ta.
“Tên trên sổ nhà, xóa đi.”
Khóe miệng Triệu Quốc Minh giật nhẹ:
“Được.”
“Tiền trong thẻ của tôi, trả lại.”
“…Tôi đang kẹt tiền, cho tôi chút thời gian.”
“Một tháng.”
Triệu Quốc Minh kéo vali đến cửa, dừng lại một chút.
“Thằng chồng cũ của cô đúng là chịu chi vì con trai thật.”
Nói xong, ông ta mở cửa rời đi.
Tiếng cửa đóng lại không lớn, nhưng vai mẹ tôi vẫn run lên.
Những chuyện này đều là sau này mẹ tôi kể cho tôi nghe.
Khi bà gọi điện cho tôi, giọng bình thản lạ thường, giống như mọi cảm xúc đã bị vắt khô.
“Tiểu Vũ, ông ta đi rồi.”
“Vâng.”
“Thủ tục ly hôn mẹ sẽ làm. Chuyện sổ nhà mẹ cũng sẽ xử lý.”
“Vâng.”
“Con… cuối tuần về ăn cơm nhé.”
“Vâng.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Tiểu Vũ, mẹ xin lỗi con.”
Tôi siết điện thoại, cổ họng nghẹn lại.
“Mẹ không có lỗi với con.”
“Ngày cưới, lúc ông ta bảo con vào ký túc xá, lẽ ra mẹ nên ngăn lại.”
“Không sao đâu mẹ.”
“Phòng của con… mẹ sẽ dọn lại cho con.”
“Không vội đâu.”
Bà lại im lặng.
Tôi nghe thấy tiếng bà hít mũi, cố nhịn không bật khóc.
“Mẹ, con cúp máy đây, sắp vào tiết tự học buổi tối rồi.”
“Đi đi, học cho tốt.”
“Vâng.”
Tôi cúp điện thoại, đứng ngoài hành lang một lúc.
Ngoài cửa sổ là sân vận động.
Có mấy người đang chạy bộ, bóng của họ bị đèn đường kéo dài.
Chu Hằng thò đầu ra khỏi lớp:
“Cậu đứng đó làm gì? Thầy đến rồi.”
“Vào ngay.”
Tôi xoay người vào lớp, ngồi xuống chỗ của mình, mở sách giáo khoa.
Mắt nhìn chữ trên sách, nhưng một chữ cũng không vào đầu.
Chiều thứ sáu, tôi xin nghỉ nửa ngày về nhà.
Lúc vào cửa, cánh cửa phòng cũ của tôi đang mở.
Bàn máy tính đã được dọn đi. Laptop gaming không thấy nữa, ảnh của Triệu Bằng cũng không còn.
Bàn học của tôi được chuyển về, bản đồ lại được dán lên tường, chăn được gấp ngay ngắn chỉnh tề. Là cách gấp của mẹ tôi, vuông vức như khối đậu phụ.
Đầu giường đặt một túi quýt, bên cạnh đè một tờ giấy.
Chữ của mẹ tôi, xiêu xiêu vẹo vẹo:
“Quýt mới mua, ngọt lắm.”
Tôi ngồi xuống mép giường, cầm một quả quýt lên bóc.
Nước quýt dính đầy tay. Tôi cúi đầu cắn một miếng.
Ngọt.
Thật sự rất ngọt.
Tôi ăn xong quả quýt đó, ném vỏ vào thùng rác, lau tay.
Sau đó tôi lấy điện thoại ra, nhắn cho bố:
“Bố, mọi chuyện xong rồi. Cảm ơn bố.”
Ông trả lời rất nhanh:
“Cảm ơn cái gì, con là con trai bố mà.”
Một lát sau lại có thêm một tin:
“Cái vỏ sò kia bố vẫn giữ.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu, sống mũi chợt cay cay.
Tôi gõ vài chữ rồi xóa, xóa rồi lại gõ. Cuối cùng gửi một câu:
“Hôm nào con nhặt cho bố một cái nữa.”
Bên kia gửi đến một sticker. Là một người đàn ông trung niên đang khóc, bên trên ghi:
“Bố cảm động quá.”
Tôi bật cười.
Người này hơn bốn mươi tuổi rồi, vậy mà dùng sticker chẳng khác gì học sinh tiểu học.
Ngoài cửa sổ có ánh hoàng hôn chiếu vào, phủ lên tấm bản đồ. Đường bờ biển phía đông của Trung Quốc như được mạ một lớp vàng.
Tôi tựa vào đầu giường, ôm túi quýt trong lòng.
Căn phòng không lớn, mười hai mét vuông, gần cửa sổ có một chiếc bàn học, trên tường dán vài tấm bản đồ.
Mọi thứ đều không thay đổi.
Mẹ tôi ở trong bếp gọi:
“Tiểu Vũ, ăn cơm thôi, sườn hầm xong rồi.”
Tôi đứng dậy, đi ra khỏi phòng.
“Con tới đây.”
Chaporia
Bình Luận (0)