Tim tôi lỡ mất một nhịp.

“Ý anh là gì?”

“Không có gì… em nghỉ ngơi cho tốt.”

Sau khi Thẩm Tự Bạch trở về, thái độ của anh thay đổi.

13

Không còn kiểu lạnh lùng cự tuyệt người ngoài ngàn dặm nữa, mà là… dịu dàng một cách vi diệu.

Anh nhớ tôi không thích rau mùi, sẽ gắp sạch rau mùi ra khỏi món ăn.

Lúc tôi viết truyện, anh sẽ bưng sữa nóng đến, không nói gì, đặt xuống rồi đi.

Kỳ lạ nhất là lần đó.

Tôi bí ý tưởng, ngồi xổm trên sofa vò đầu bứt tóc, lẩm bẩm:

“Bác sĩ với bệnh nhân… ngoài phẫu thuật ra còn có tình tiết gì được nữa…”

Anh đang đọc báo, đầu cũng không ngẩng:

“Biến chứng sau phẫu thuật. Bệnh nhân giấu tiền sử bệnh. Bác sĩ phát hiện rồi cấp cứu suốt đêm.”

Tôi ngẩng phắt đầu.

Thiết lập này… giống hệt phần đang thiếu trong dàn ý của tôi.

“Sao anh…”

Anh lật sang trang báo khác.

“Nói bừa thôi.”

Tôi nhìn nghiêng mặt anh. Hàng mi anh dài quá đáng, chồng lên hình ảnh thoáng qua trong video của Tiểu Bạch.

Gần đây Tiểu Bạch rất bận, cũng không trả lời tôi nhiều.

Tôi nhìn Thẩm Tự Bạch, siết chặt điện thoại, tim đập dữ dội.

Trên mạng và ngoài đời…

Cùng một người!!!

Suy nghĩ ấy như cỏ dại, một khi bén rễ là điên cuồng mọc lên.

Nhưng tôi không dám xác nhận.

Tôi sợ nếu không phải, tôi sẽ thành tự mình đa tình.

Càng sợ nếu thật sự là… tôi lại càng không biết phải làm sao.

Tôi bắt đầu trốn tránh Thẩm Tự Bạch.

Anh nhận ra, nhưng không nói gì, chỉ đổi ly sữa nóng mỗi sáng thành vị dâu tôi thích.

14

Tuần thứ năm, tôi phát hiện chứng cứ quyết định.

Chiều hôm đó, Thẩm Tự Bạch họp video trong phòng làm việc.

Cửa không đóng kín. Tôi đi ngang qua, nghe anh nói:

“Niên Cao, lại đây.”

Ngữ khí ấy, âm cuối hơi nhướng lên, mang theo sự bất lực cưng chiều.

Giống hệt lúc Tiểu Bạch gọi mèo.

Tôi cứng đờ trên hành lang, máu như đông lại.

Niên Cao nhảy khỏi lòng anh, lạch bạch chạy về phía tôi.

Tôi máy móc cúi xuống vuốt mèo, nhưng trong đầu như tua lại toàn bộ: mắt xanh, đầu đuôi xám, thích cọ bắp chân tôi, tiếng kêu mềm mại.

Tất cả sự trùng hợp nối thành một đường, chỉ về một đáp án hoang đường.

Không thể nào… sao lại thế được… tôi không tin!

Nhưng tối đó, nhân lúc Thẩm Niệm ngủ, tôi mò đến cửa phòng làm việc.

Mật khẩu là sinh nhật anh, Thẩm Niệm từng nói cho tôi biết.

Tôi run rẩy nhập mật khẩu, cửa mở.

Niên Cao đang ngủ trên cây leo cho mèo. Nghe động tĩnh, nó ngẩng đầu nhìn tôi.

“Meo?”

Tôi bước tới, tay run rẩy.

Vòng cổ của nó bằng da, cài rất chặt.

Tôi mất rất nhiều sức mới mở được, bên trong khắc một hàng chữ nhỏ:

“To my summer. ——X”

Summer.

Mùa Hạ, tên trên mạng của tôi.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân. Tôi quay người lại, Thẩm Tự Bạch đứng ở cửa.

Anh vẫn mặc áo blouse trắng, vừa tan làm, trên người có chút mệt mỏi nhàn nhạt.

Anh nhìn tôi, không kinh ngạc, không hoảng loạn, chỉ có sự thản nhiên như nhận mệnh.

“Tìm thấy rồi à,” anh nói rất khẽ, “Củ Khoai Nhỏ.”

Tôi lùi lại, va vào giá sách.

Đồ đạc rơi đầy đất, trong đó có một cuốn album bị mở ra.

Tất cả đều là ảnh chụp màn hình.

15

Là lịch sử trò chuyện giữa tôi và Tiểu Bạch.

Ảnh tôi đeo khẩu trang gửi cho anh, mỗi một truyện tôi từng viết đều được in ra, đóng thành tập.

Trang đầu viết:

“Củ Khoai Nhỏ của Mùa Hạ, 2019-2024.”

Năm năm.

Anh đã thu thập suốt năm năm.

“Anh…” Giọng tôi run rẩy. “Anh là Tiểu Bạch?”

“Phải.” Anh tiến lên một bước. “Từ đầu đã là anh.”

“Anh đùa giỡn tôi à?!” Sự sụp đổ đến quá bất ngờ. “Nhìn tôi sợ anh vui lắm đúng không?! Trên mạng giả vờ dịu dàng, ngoài đời giả vờ băng sơn, anh đa nhân cách à?!”

Anh dừng lại, ánh mắt đau đớn.

“Anh không giả vờ. Những lời trên mạng đều là thật. Còn ngoài đời…”

Anh tháo kính xuống, để lộ sự yếu đuối mà tôi chưa từng thấy.

“Anh không biết phải đối diện với em thế nào.”

“Hồi nhỏ anh làm em khóc, sau đó em chuyển nhà, anh tưởng sẽ không bao giờ gặp lại em nữa. Cho đến khi anh thấy ID của em trong game, ‘Củ Khoai Nhỏ của Mùa Hạ’, anh…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...