Họ cũng sẽ nghĩ ra một cách khác.

Một cách mà trong mắt họ có thể lách được quy tắc.

Một cách ngu xuẩn hơn.

Cũng độc ác hơn.

Tôi khẽ nhắm mắt.

Trong đầu hiện lên nụ cười của ông ngoại.

Ông đã giao cho tôi một ván cờ.

Một ván cờ mà đối thủ của tôi không phải năng lực.

Mà là lòng tham.

Và tôi hiểu rất rõ.

Từ khoảnh khắc này…

Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

10

Sau thất bại trong lần đối đầu trực diện đầu tiên.

Gia đình dì tôi cuối cùng cũng yên phận được vài ngày.

Vương Hạo không còn lái chiếc Ferrari đỏ chói của mình đến công ty nữa.

Khương Mẫn cũng không còn đi khắp nơi khoe khoang thân phận “mẹ của chủ tịch”.

Vương Kiến Quân thì ngày nào cũng kẹp cặp tài liệu, đúng giờ đi làm rồi đúng giờ tan sở.

Trông chẳng khác nào một nhà quản lý chuyên nghiệp thực thụ.

Bề ngoài, công ty dường như đã lấy lại sự yên bình.

Nhưng tôi biết.

Đó chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.

Họ không hề suy ngẫm.

Cũng không hề thay đổi.

Họ chỉ đang tìm kiếm một điểm đột phá mới.

Một lĩnh vực mà quyền phủ quyết tuyệt đối của tôi không thể trực tiếp can thiệp.

Rất nhanh sau đó.

Tôi đã biết mục tiêu của họ là gì.

Nhân sự.

Một tuần sau.

Chị Trần cầm một danh sách nhân viên mới bước vào văn phòng.

Sắc mặt chị ấy cực kỳ khó coi.

“Khương cố vấn, chị xem cái này đi.”

Tôi nhận lấy danh sách.

Chỉ nhìn qua một lượt.

Tôi đã hiểu.

Trên đó có hơn mười cái tên.

Chức vụ đủ loại.

Phó giám đốc mua sắm.

Cố vấn cấp cao phòng marketing.

Trợ lý đặc biệt của Chủ tịch.

Phó trưởng bộ phận hậu cần.

Toàn là những vị trí lương cao nhưng công việc nhàn hạ.

Hoặc những chức danh mang tính hình thức.

Điều thú vị là…

Họ của những người này đều rất quen thuộc.

Hoặc họ Vương.

Hoặc họ Khương.

Hoặc có quan hệ thân thích với hai nhà đó.

“Tất cả đều là người nhà họ à?”

Tôi hỏi.

Chị Trần gật đầu.

Trong giọng nói mang theo sự tức giận khó giấu.

“Đúng vậy.”

“Cô dì chú bác bên nhà Vương Kiến Quân.”

“Anh em họ hàng bên nhà Khương Mẫn.”

“Tôi đã điều tra rồi.”

“Người có trình độ học vấn cao nhất chỉ tốt nghiệp cao đẳng.”

“Đa số chỉ học hết trung học phổ thông.”

“Nhưng lương của mỗi người đều được xếp ngang cấp giám đốc.”

“Đặc biệt là vị Phó giám đốc mua sắm mới nhận chức.”

“Ông ta là em ruột của Vương Kiến Quân.

“Mức lương gần bằng mức lương CEO mà chị từng nhận trước đây.”

Tôi tựa lưng vào ghế.

Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

Hay lắm.

Đúng là một chiêu “nấu ếch bằng nước ấm”.

Cũng là một cách đào rỗng nền móng từ bên trong.

Họ biết tôi có thể phủ quyết những quyết sách chiến lược lớn.

Ví dụ như chi 80.000.000 tệ tài trợ giải đấu thể thao điện tử.

Nhưng tôi không thể phủ quyết việc tuyển dụng nhân sự thông thường.

Cho dù tuyển cùng lúc hơn mười người.

Xét trên góc độ pháp lý và điều lệ công ty.

Tôi không có căn cứ trực tiếp để can thiệp.

Đó là quyền hạn thuộc về Chủ tịch và ban điều hành.

Họ đang dùng cách ngu ngốc nhất.

Nhưng cũng trực tiếp nhất.

Đưa cát vào bộ máy vận hành của công ty.

Biến tập đoàn thành doanh nghiệp gia đình.

Biến tiền của công ty thành tiền lương của người nhà họ.

“Bọn họ đâu rồi?”

Tôi hỏi.

“Đều nhận việc rồi.”

Chị Trần hạ thấp giọng.

“Chỉ trong một buổi sáng mà công ty đã loạn hết cả lên.”

“Đám người đó ai nấy đều tự xem mình là ông trời.”

“Người thì ngồi trong văn phòng xem phim.”

“Người thì ngồi phòng trà ăn hạt dưa cả buổi.”

“Em trai của Vương Kiến Quân vừa nhậm chức đã lập tức yêu cầu phòng tài chính tạm ứng cho ông ta 1.000.000 tệ gọi là quỹ dự phòng mua sắm.”

“Giám đốc tài chính không đồng ý.”

“Ông ta liền đập bàn chửi bới.”

“Nói phòng tài chính không tôn trọng lãnh đạo.”

“Bây giờ Vương Kiến Quân và Khương Mẫn đang đích thân xuống phòng tài chính gây áp lực.”

Tôi cầm danh sách trong tay.

Nhìn từng cái tên xa lạ trên đó.

Rồi bật cười.

Chị Trần nhìn tôi đầy khó hiểu.

“Khương cố vấn.”

“Đến lúc này mà chị vẫn cười được sao?”

“Họ đang muốn hút cạn công ty đấy!”

“Đừng vội.”

Tôi bình thản đáp.

“Cứ để họ làm.”

“Làm càng lớn càng tốt.”

“Bây giờ chị đi làm giúp tôi vài việc.”

“Thứ nhất.”

“Sao lưu toàn bộ hợp đồng lao động của những người trong danh sách này.”

“Thứ hai.”

“Thông báo cho bộ phận công nghệ thông tin.”

“Cài đặt hệ thống giám sát cấp cao nhất trên máy tính của những nhân viên mới đó.”

“Thứ ba.”

“Yêu cầu phòng tài chính mở riêng một bộ sổ sách theo dõi.”

“Tất cả tiền lương, chi phí công tác, hóa đơn thanh toán và mọi khoản tiền họ từng tiếp xúc.”

“Đều phải ghi lại thật chi tiết.”

“Cuối cùng.”

Tôi nhìn chị Trần.

“Bảo giám đốc tài chính chuyển cho ông ta 1.000.000 tệ.”

Chị Trần sững người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...