“Chị nói gì cơ?”

“Cho ông ta.”

Tôi lặp lại.

“Yêu cầu ông ta ký nhận đầy đủ.”

“Lập biên bản.”

“Lưu hồ sơ.”

“Thông báo với ông ta rằng hiện nay Chủ tịch Vương Hạo đang điều hành tập đoàn.”

“Khoản tiền mà lãnh đạo yêu cầu, công ty nhất định sẽ cấp.”

“Nhưng mọi chứng từ.”

“Phải lưu giữ thật kỹ.”

Chị Trần ngây người.

Rõ ràng chị ấy không hiểu vì sao tôi lại làm vậy.

Như thế chẳng khác nào dung túng cho họ sao?

“Khương cố vấn… chuyện này…”

“Cứ làm theo lời tôi.”

Tôi cắt ngang.

Rồi chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ông ngoại từng dạy tôi một câu.

Muốn một người tự hủy diệt.

Trước tiên phải để người đó hoàn toàn mất kiểm soát.

Nếu họ đã thích tiền như vậy.

Thì tôi sẽ cho họ tiền.

Nếu họ muốn tham.

Thì tôi sẽ để họ tham cho đủ.

Tôi cũng rất muốn biết.

Số tiền ấy…

Có đủ để mua cho họ một cỗ quan tài tử tế hay không.

11

Cuối cùng, Vương Kiến Quốc — em trai của Vương Kiến Quân — vẫn lấy được khoản 1.000.000 tệ gọi là “quỹ dự phòng mua sắm” từ phòng tài chính.

Ông ta nghênh ngang bước ra khỏi văn phòng.

Trên tay xách một chiếc vali đựng đầy tiền mặt.

Gặp ai cũng khoe khoang rằng giờ mình chính là “thần tài” của công ty.

Có người mở màn thành công.

Đám “hoàng thân quốc thích” mới vào công ty lập tức phát điên.

Ai nấy đều nghĩ cách moi tiền từ tập đoàn.

Cố vấn cấp cao phòng marketing là cháu gái của Khương Mẫn.

Cô ta lấy lý do “khảo sát thị trường” để xin 200.000 tệ kinh phí.

Nhưng vừa nhận được tiền đã dẫn bạn trai sang Maldives du lịch.

Mạng xã hội ngập tràn ảnh du thuyền.

Bãi biển.

Hàng hiệu.

Trợ lý đặc biệt của Chủ tịch thuộc phòng hành chính là cháu ngoại của Vương Kiến Quân.

Cậu ta tuyên bố:

“Phong thủy trong văn phòng Chủ tịch không tốt, cần cải tạo lại.”

Thế là chi 150.000 tệ mua một tảng đá Thái Sơn được quảng cáo là đã khai quang.

Sau đó lại bỏ thêm 100.000 tệ mua một bộ ấm trà tử sa.

Còn vị Phó trưởng bộ phận hậu cần thì càng đặc sắc hơn.

Ông ta khẳng định:

“Cây xanh trong công ty ảnh hưởng đến lưu thông không khí.”

Chỉ bằng một chữ ký.

Toàn bộ cây xanh trong công ty bị thay mới.

Thay bằng cái gì?

Bằng… hoa nhựa.

Từng chậu một.

Theo hóa đơn.

Chi phí hết 300.000 tệ.

Chỉ trong vòng nửa tháng.

Chi phí hành chính và các khoản thanh toán nội bộ của công ty tăng gấp năm lần.

Cả tập đoàn trở nên hỗn loạn.

Những nhân viên kỳ cựu thật sự làm việc đều oán than khắp nơi.

Họ phải chạy dự án.

Phải đàm phán hợp đồng.

Phải tiết kiệm từng đồng để tạo ra lợi nhuận.

Vậy mà số tiền kiếm được còn không đủ cho đám sâu mọt kia uống một bữa trà chiều.

Không ít nhân sự chủ chốt đã âm thầm gửi đơn xin nghỉ việc cho chị Trần.

Họ nói:

Công ty này hết cứu rồi.

Nhưng Vương Kiến Quân và Khương Mẫn lại hoàn toàn phớt lờ.

Thậm chí còn rất hưởng thụ cảm giác ấy.

Quyền lực trong tay.

Mọi lời nói đều thành mệnh lệnh.

Cả tập đoàn giống như cây ATM của riêng gia đình họ.

Công việc hằng ngày của họ chỉ là đi theo Vương Hạo tiếp khách.

Người thì bán thực phẩm chức năng.

Người thì tới gọi vốn.

Người thì giới thiệu bạn gái cho Vương Hạo.

Văn phòng CEO hoàn toàn biến thành một câu lạc bộ tư nhân.

Rồi cuối cùng.

Chuyện tôi chờ đợi cũng xảy ra.

Người gây họa chính là Vương Kiến Quốc.

Kẻ đã lấy khoản 1.000.000 tệ kia.

Ông ta là Phó giám đốc mua sắm.

Phụ trách nguồn cung ứng nguyên vật liệu quan trọng của công ty.

Trước đây công việc này luôn do một quản lý lâu năm phụ trách.

Ông ấy đã hợp tác với nhà cung cấp cũ hơn mười năm.

Giá cả ổn định.

Chất lượng bảo đảm.

Nhưng ngay sau khi nhậm chức.

Việc đầu tiên Vương Kiến Quốc làm là đuổi vị quản lý kỳ cựu kia đi.

Sau đó đổi sang một nhà cung cấp mới.

Nghe nói đó là công ty của một người bạn đánh bài với ông ta.

Báo giá của nhà cung cấp mới thấp hơn nhà cung cấp cũ 10%.

Cầm bản hợp đồng mới.

Vương Kiến Quốc hớn hở chạy tới khoe công với Vương Hạo.

Nói rằng mình đã giúp công ty tiết kiệm được một khoản chi phí khổng lồ.

Vương Hạo nào hiểu gì về mua sắm nguyên vật liệu.

Nghe thấy tiết kiệm được tiền.

Lập tức phê duyệt.

Không chỉ vậy.

Còn công khai khen ngợi Vương Kiến Quốc.

Vương Kiến Quân và Khương Mẫn cũng nhân cơ hội đó.

Biến ông ta thành tấm gương “cải cách tiên phong”.

Kêu gọi toàn công ty học tập.

Kết quả…

Lô nguyên vật liệu mới vừa nhập kho.

Dây chuyền sản xuất vừa khởi động.

Sự cố lập tức xảy ra.

Tỷ lệ sản phẩm lỗi lên tới 90%.

Gần như toàn bộ sản phẩm đều không thể xuất xưởng.

Cả nhà máy buộc phải dừng hoạt động.

Đơn hàng của hàng chục khách hàng hạ nguồn không thể giao đúng tiến độ.

Uy tín của Khương thị chịu đòn giáng nghiêm trọng nhất từ trước tới nay.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...