Giọng nói vẫn bình thản như nước.
“Ông Vương.”
“Ông có đồng ý không?”
Tôi nhẹ nhàng đá quả bóng trở lại.
Nhưng những người có mặt ở đây đều hiểu.
Tôi không phải đang trao quyền.
Mà đang đưa dao.
Một con dao sắc đến mức có thể cắt đứt mọi đường lui.
Tôi đang để Vương Kiến Quân tự tay lựa chọn.
Hoặc từ bỏ giấc mộng làm giàu chỉ sau một đêm.
Hoặc chính tay đẩy con trai mình bước lên đoạn đầu đài.
Trong phòng họp.
Không ai lên tiếng.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía gia đình họ Vương.
Vương Hạo ngồi đó.
Mặt trắng bệch.
Bàn tay đặt trên bàn không ngừng run rẩy.
Dường như cậu ta cũng nhận ra.
Thứ đang chờ phía trước.
Không phải cơ hội đổi đời.
Mà là một cái hố sâu không thấy đáy.
18
Vương Kiến Quân do dự.
Điều kiện tôi đưa ra giống như một chậu nước lạnh.
Dập tắt một nửa sự cuồng nhiệt trong lòng ông ta.
Ông ta nhìn tôi.
Ánh mắt đầy giằng xé và nghi ngờ.
Ông ta không phải kẻ ngốc.
Ông ta biết rất rõ.
Việc tôi dễ dàng từ bỏ quyền phủ quyết như vậy.
Chắc chắn không có ý tốt.
Để con trai mình một mình gánh toàn bộ trách nhiệm?
Đó chẳng phải là một cái bẫy hay sao?
Ông ta liếc nhìn Vương Hạo đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt mờ mịt.
Rồi lại nhìn sang giám đốc tài chính và các thành viên hội đồng quản trị đối diện tôi.
Trên mặt họ.
Hai chữ “phản đối” gần như hiện rõ.
Ông ta hiểu.
Nếu không chấp nhận điều kiện của tôi.
Dự án hôm nay tuyệt đối không thể thông qua.
Từ bỏ sao?
Từ bỏ cơ hội duy nhất để lật ngược tình thế?
Rồi trơ mắt nhìn thời gian trôi hết.
Cuối cùng ôm khoản nợ hơn 51.300.000 tệ, mất sạch tất cả?
Không.
Ông ta không cam tâm.
Tâm lý của một con bạc.
Lại một lần nữa chiến thắng lý trí.
Ông ta nghiến răng.
“Được!”
“Tôi đồng ý!”
Ông ta nói chắc như đinh đóng cột.
“Vương Hạo là Chủ tịch!”
“Nó đương nhiên phải chịu trách nhiệm cho quyết định của mình!”
“Tôi tin vào phán đoán của mình!”
“Dự án này nhất định sẽ thành công!”
Ông ta lại vẽ ra một chiếc bánh thật lớn.
Cho chính mình.
Và cho tất cả mọi người trong căn phòng này.
Cuộc họp kết thúc.
Trong bầu không khí vừa hoang đường vừa nực cười.
Những ngày sau đó.
Vương Kiến Quân giống như một cỗ máy được lên dây cót.
Ông ta dẫn theo Vương Hạo.
Điên cuồng thúc đẩy dự án “mỏ kim cương” này.
Ông ta mời người phụ trách của Hãn Hải Capital đến công ty.
Đó là một người đàn ông trung niên.
Tóc chải bóng mượt.
Đeo dây chuyền vàng to bản.
Nhìn qua đã thấy đầy mùi lừa đảo.
Họ đóng cửa trong văn phòng CEO.
Nói chuyện suốt cả buổi chiều.
Khi đi ra.
Hai người khoác vai nhau.
Xưng huynh gọi đệ.
Sau đó.
Vương Kiến Quân bắt đầu ép Vương Hạo ký hết văn bản này tới văn bản khác.
Thư bày tỏ ý định đầu tư.
Biên bản ghi nhớ hợp tác.
Thỏa thuận giám sát dòng tiền.
…
Vương Hạo giống như một con rối.
Bố bảo ký gì.
Cậu ta ký cái đó.
Tay run rẩy.
Mặt trắng bệch.
Nhưng không dám phản kháng.
Tiếp đó.
Vương Kiến Quân lại dẫn Vương Hạo chạy khắp các ngân hàng đang hợp tác với tập đoàn.
Ông ta muốn vay tiền.
Muốn thế chấp toàn bộ tài sản có thể thế chấp.
Nhà xưởng.
Thiết bị.
Đất đai.
Tất cả.
Chỉ để gom đủ 200.000.000 tệ đầu tư.
Các quản lý tín dụng của ngân hàng đều không phải người ngốc.
Nhìn thấy dự án đầy sơ hở đó.
Ai nấy đều lắc đầu.
Vương Kiến Quân không bỏ cuộc.
Ông ta đi từng nơi một.
Mời ăn.
Tặng quà.
Nói lời hay ý đẹp.
Dùng hết mọi mối quan hệ và thủ đoạn tích lũy suốt nửa đời người.
Cuối cùng.
Thật sự cũng tìm được một ngân hàng nhỏ chấp nhận mạo hiểm.
Đương nhiên.
Lãi suất cao đến mức đáng sợ.
Hơn nữa.
Ngân hàng yêu cầu Vương Hạo đứng ra bảo lãnh vô hạn bằng tài sản cá nhân.
Điều đó đồng nghĩa với việc.
Nếu công ty không trả được nợ.
Vương Hạo sẽ phải dùng cả đời mình để trả khoản tiền ấy.
Vương Kiến Quân thậm chí không chớp mắt.
Lại ép con trai ký tên.
Ngày hôm đó.
Khoản vay 200.000.000 tệ được giải ngân.
Tiền chuyển vào tài khoản công ty.
Ngay sau đó.
Theo yêu cầu thúc ép của Vương Kiến Quân.
Phòng tài chính dùng tốc độ nhanh nhất.
Chuyển toàn bộ 200.000.000 tệ sang tài khoản chỉ định của Hãn Hải Capital.
Khi tờ biên lai chuyển khoản được in ra.
Vương Kiến Quân thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta cầm tờ giấy mỏng trong tay.
Giống như đang cầm tấm vé bước vào thiên đường.
Ông ta tin.
Mình thắng chắc rồi.
Thậm chí đã bắt đầu tưởng tượng.
Ba tháng sau.
Khi 500.000.000 tệ lợi nhuận được chuyển về.
Ông ta sẽ ngẩng cao đầu trước mặt tôi như thế nào.
Sẽ giẫm đạp đám người từng xem thường ông ta ra sao.
Thế nhưng.
Ông ta không đợi được ba tháng.
Thậm chí.
Ông ta còn không đợi được tới ngày hôm sau.
Chaporia
Bình Luận (0)