Ngay trong buổi chiều khoản tiền được chuyển đi.
Biến cố xảy ra.
Người đàn ông tóc bóng mượt.
Kẻ tự xưng là phụ trách Hãn Hải Capital.
Tắt máy.
Điện thoại không liên lạc được.
Số điện thoại bàn của công ty.
Biến thành số không tồn tại.
Còn văn phòng nằm trong tòa nhà hạng sang giữa trung tâm thành phố.
Khi người của tập đoàn tìm tới.
Đã trống trơn.
Không còn một bóng người.
Trên sàn chỉ còn lại rác.
Và một tờ giấy đòi tiền thuê nhà đã quá hạn ba tháng.
200.000.000 tệ.
Toàn bộ 200.000.000 tệ của công ty.
Biến mất không dấu vết.
Tin tức ấy giống như một quả bom.
Nổ tung trong tầng lãnh đạo cao nhất của tập đoàn.
Người đầu tiên nhận được tin.
Là giám đốc tài chính.
Bà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi chị Trần lao vào văn phòng tôi.
Sắc mặt chị trắng như tờ giấy.
“Khương cố vấn…”
“Có chuyện rồi…”
“Xảy ra chuyện lớn rồi…”
Tôi đặt tập tài liệu trong tay xuống.
Bình tĩnh nhìn chị.
Trên mặt không hề có chút bất ngờ.
“Bị lừa rồi?”
Tôi hỏi.
Chị Trần gật đầu thật mạnh.
Giọng nói run rẩy.
“200.000.000 tệ…”
“Không còn một đồng nào nữa…”
Tôi đứng dậy.
Đi tới bên cửa sổ.
Dưới lầu.
Một chiếc xe cứu thương hú còi lao tới.
Mấy nhân viên y tế đẩy cáng chạy vội vào tòa nhà.
Tôi biết.
Họ đến để cấp cứu giám đốc tài chính.
Một lúc sau.
Tôi lại nhìn thấy Vương Kiến Quân.
Ông ta bước ra khỏi cửa chính.
Giống như một cái xác không hồn.
Ông ta không lên xe.
Chỉ lặng lẽ đi bộ trên vỉa hè.
Bước chân loạng choạng.
Ánh mắt đờ đẫn.
Giống như một con rối già nua vừa bị rút cạn toàn bộ sinh khí.
Ván cược của ông ta.
Ngay từ khoảnh khắc đặt cược.
Đã định sẵn kết quả.
Thua sạch.
Thua triệt để.
Khoản lỗ hơn 51.300.000 tệ.
Giờ đây.
Đã biến thành 251.300.000 tệ.
Ông ngoại.
Ông nhìn thấy rồi chứ?
Đây chính là thứ ông từng gọi là bản chất con người.
Lòng tham.
Cuối cùng sẽ nuốt chửng tất cả.
Bao gồm cả chính họ.
19
Vương Kiến Quân lang thang ngoài đường suốt cả đêm.
Sáng hôm sau.
Khi xuất hiện trước cổng công ty.
Ông ta trông chẳng khác nào một hồn ma vừa bò lên từ nghĩa địa.
Tóc bạc đi thấy rõ.
Ánh mắt trống rỗng.
Quần áo dính đầy bùn đất và hơi sương.
Ông ta không quay lại văn phòng CEO mà mình thèm muốn cả đời.
Chỉ lặng lẽ ngồi phịch xuống ghế sofa ở sảnh.
Không nói một lời.
Giống như một pho tượng đá đang dần mục nát theo thời gian.
Không khí trong công ty ngột ngạt đến cực điểm.
Khắp nơi đều là những lời bàn tán thì thầm.
Hai trăm triệu tệ bị lừa mất rồi.
Công ty sắp phá sản.
Chúng ta sắp thất nghiệp.
Nỗi hoảng loạn lan ra như một trận dịch.
Tôi không đi trấn an bất kỳ ai.
Bởi tôi biết.
Trước sự thật tuyệt đối.
Mọi lời an ủi đều vô nghĩa.
Tôi chỉ bảo chị Trần gửi một email cho toàn bộ hội đồng quản trị.
Và cả giám đốc ngân hàng đã cho công ty vay tiền.
Nội dung rất ngắn gọn.
“10 giờ sáng nay, Hội đồng quản trị Khương thị sẽ tổ chức cuộc họp khẩn về thanh lý tài sản và tái cơ cấu nợ.”
“Liên quan trực tiếp đến sự sống còn của tập đoàn.”
“Đề nghị có mặt đầy đủ.”
10 giờ sáng.
Phòng họp lớn chật kín người.
Ngoài ban lãnh đạo và hội đồng quản trị.
Giám đốc ngân hàng cũng dẫn theo đội ngũ pháp lý tới tham dự.
Sắc mặt ai nấy đều lạnh như băng.
Giống hệt một đàn kền kền đến đòi nợ.
Vương Kiến Quân được bảo vệ “mời” vào phòng họp.
Khương Mẫn và Vương Hạo cũng có mặt.
Họ đến theo giấy triệu tập của tòa án.
Trên gương mặt Khương Mẫn.
Không còn vẻ ngang ngược.
Cũng không còn oán hận.
Chỉ còn sự tuyệt vọng tê dại.
Vương Hạo thì như mất hồn.
Ánh mắt đờ đẫn.
Nước dãi không ngừng chảy xuống khóe miệng.
Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa.
Bên trái là luật sư Tôn và đội ngũ cố vấn.
Bên phải là giám đốc ngân hàng.
Đối diện tôi.
Là gia đình dì tôi.
Một phiên tòa hoàn hảo.
“Được rồi.”
“Mọi người đều đã có mặt.”
Tôi lên tiếng.
Giọng nói không lớn.
Nhưng đủ để vang khắp căn phòng.
“Tôi nghĩ mọi người đều đã biết chuyện gì xảy ra.”
“Khoản vay 200.000.000 tệ đã được Chủ tịch Vương Hạo đầu tư vào một công ty ma.”
“Hiện tại.”
“Tiền mất.”
“Người cũng biến mất.”
“Khoản vay 200.000.000 tệ của ngân hàng đã trở thành nợ xấu.”
“Tất cả tài sản của công ty cũng đã bị thế chấp.”
“Điều đó có nghĩa là.”
“Hiện giờ chúng ta không chỉ trắng tay.”
“Mà còn đang gánh khoản nợ hơn 200.000.000 tệ.”
Mỗi câu tôi nói ra.
Sắc mặt giám đốc ngân hàng lại khó coi thêm một phần.
Còn cơ thể Vương Kiến Quân lại run lên một chút.
“Cho nên.”
“Hôm nay chúng ta chỉ cần giải quyết một vấn đề.”
“Tài khoản nợ này.”
“Ai sẽ là người trả?”
Tôi quay sang nhìn giám đốc ngân hàng.
“Giám đốc Trương.”
Chaporia
Bình Luận (0)