07

Liên tiếp mấy ngày, tôi vẫn không thể nhìn trộm được mật khẩu của cậu.

Mỗi khi tôi lại gần định lén nhìn, Tạ Tri Lẫm đều lập tức đặt công việc trong tay xuống.

Sau đó chuẩn xác ôm lấy eo tôi, kéo tôi vào lòng.

Cho đến ba ngày sau, tôi và Tạ Tri Lẫm cùng tham dự tiệc gia đình nhà họ Tạ.

Mặc dù lúc đó tôi không được nhập hộ khẩu nhà họ Tạ.

Nhưng hồi nhỏ Tạ Chu thường xuyên dẫn tôi đến chơi với ông nội, nên ông cụ nhà họ Tạ vẫn luôn rất quan tâm đến tôi.

Đã lâu không gặp tôi.

Ông cụ cũng kéo tôi lại hỏi han đủ điều.

Khi biết tôi vẫn chưa có bạn trai, ông rõ ràng bắt đầu lo lắng.

Vì thế sau khi tiệc gia đình kết thúc, ông gọi riêng tôi vào thư phòng.

Ông cụ vừa bảo quản gia đi thu thập thông tin các công tử đến tuổi kết hôn, vừa khuyên tôi:

“Tiểu Tự à, đến tuổi này rồi, cháu cũng nên kết hôn thôi.”

Không bao lâu sau, quản gia cầm một chồng hồ sơ bước vào.

Ông cụ lập tức bày từng tấm ảnh của những người đó trước mặt tôi.

“Ông biết người trẻ các cháu đều thích tìm người đẹp trai, cháu xem mấy người này đi.”

“Không chỉ đẹp trai mà gia đình còn rất có tiền.”

Tôi nhìn theo hướng ông chỉ, lập tức thấy một người quen.

Lúc du học từng học cùng chỗ với tôi, một tuần đổi bạn gái một lần.

Còn những công tử khác trong hồ sơ, ai biết sau lưng họ ăn chơi thế nào.

Khóe miệng tôi giật giật, đang định từ chối.

Bỗng nhiên lại nhớ đến câu Tạ Tri Lẫm nói nhiều nhất với tôi suốt thời gian qua—

“Không được nhớ thương ba tôi nữa, không được phá hoại gia đình tôi.”

Dù tôi giải thích thế nào rằng mình đã buông bỏ Tạ Chu rồi, cậu cũng không chịu tin.

Mà lúc này, mắt tôi bỗng sáng lên.

Nếu tôi tìm được một người bạn trai, chẳng phải Tạ Tri Lẫm sẽ tin tôi sao?

Đến lúc đó, cậu cũng có thể hoàn toàn yên tâm rồi nhỉ!

Vì thế tôi không từ chối nữa.

Lướt mắt qua đống ảnh vài lần, tiện tay chỉ vào một người nhìn khá thuận mắt.

“Ông nội, vậy cháu thử tìm hiểu anh ấy nhé.”

08

Thấy thái độ tôi đã thay đổi, ông cụ lập tức vui vẻ gọi điện cho cha của đối phương.

Rất nhanh, bên kia cũng đồng ý.

Đối tượng xem mắt của tôi là Phó Vũ, anh hẹn tôi gặp ở nhà hàng.

Anh lớn hơn tôi vài tuổi, ăn nói nhã nhặn, cử chỉ lịch thiệp.

Sau một bữa ăn, ấn tượng của tôi về anh khá tốt.

Cũng bằng lòng thử tìm hiểu thêm.

Cho nên khi anh mời tôi cùng tham dự một bữa tiệc vài ngày sau, tôi cũng đồng ý.

Ăn xong, tôi từ chối lời đề nghị đưa tôi về nhà của anh.

Mà định chờ tài xế đến đón.

Phó Vũ liền đứng cạnh tôi, cùng tôi chờ đợi.

Trong lúc đó, sợ tôi lạnh, anh còn cởi áo vest khoác lên người tôi.

Cho đến khi tài xế tới, tôi trả lại áo cho anh rồi cảm ơn.

Sau khi về nhà, Tạ Tri Lẫm ngồi trên ghế sofa, không biết đã đợi tôi bao lâu.

Ánh mắt cậu sâu thẳm, từng chữ từng chữ hỏi:

“Đi đâu vậy?”

Nói xong, cậu lại cảm thấy mình có vẻ quá để tâm, liền bổ sung:

“Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ sợ chị lén đi tìm ba tôi thôi.”

Tôi thoải mái đáp:

“Yên tâm, không tìm chú nhỏ đâu, chỉ đi ăn với bạn một bữa thôi.”

Hiện giờ tôi vẫn chưa định nói chuyện xem mắt cho cậu biết.

Tạ Tri Lẫm không hỏi thêm nữa, trực tiếp bước tới ôm tôi vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ tôi:

“Sáng nay chị còn chưa ôm tôi…”

Lời còn chưa nói hết, cậu bỗng khựng lại.

Sau đó sắc mặt hoàn toàn trầm xuống:

“Ôn Tự, trên người chị sao lại có mùi nước hoa nam?”

Tôi thuận miệng đáp cho có lệ:

“Có lẽ vô tình dính phải ở nhà hàng thôi.”

“Nhà hàng nào? Rốt cuộc chị đi ăn với ai?”

Tôi có chút khó hiểu, cảm thấy tên nhóc này quản quá nhiều.

“Dù sao cũng không đi gặp ba cậu, cậu có thể yên tâm.”

“Vậy là đi gặp người đàn ông khác?”

“…”

Tôi bất lực nói:

“Như vậy chẳng phải càng tốt sao? Cậu cũng không cần lo tôi phá hoại gia đình cậu nữa.”

Hiếm khi Tạ Tri Lẫm bị nghẹn lời:

“Tôi…”

Tôi nghi ngờ hỏi:

“Hay là tôi gặp người khác cậu cũng muốn quản?”

Tạ Tri Lẫm im lặng hai giây.

Sau đó thu hồi ánh mắt, lại khôi phục dáng vẻ bình thản như mây gió, cười khẩy một tiếng:

“Nghĩ nhiều rồi, chị muốn gặp ai thì gặp, tôi cũng chẳng quan tâm đến thế.”

Trong lòng tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên.

Việc tôi chọn đi xem mắt hẳn là một quyết định rất đúng đắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...