09
Hai ngày sau, tôi thay đồ xong rồi đến trước cửa hội trường tiệc.
Phó Vũ đã đứng đợi ở đó từ sớm, anh khoác tay tôi cùng bước vào.
Trong bữa tiệc, tôi cũng gặp lại vài người bạn đã lâu không gặp.
Vì muốn ôn chuyện với họ, tôi tạm thời tách khỏi Phó Vũ.
Lần này tôi cẩn thận hơn nhiều, không uống quá nhiều rượu.
Đến khi trò chuyện cùng họ vào giai đoạn cuối của bữa tiệc, phía cửa bỗng truyền đến một trận xôn xao.
Hình như có nhân vật lớn nào đó xuất hiện, bị đám đông vây quanh chào hỏi.
Tôi không để ý, tiếp tục trò chuyện với bạn bè.
Cho đến khi vị “nhân vật lớn” đó dường như đang đi về phía tôi.
Lúc này tôi mới nghi hoặc ngẩng đầu.
Sau đó liền thấy Tạ Tri Lẫm đang đứng trước mặt mình, ánh mắt khó đoán nhìn tôi:
“Sao chị lại đến tham gia loại tiệc nhàm chán này?”
Tạ Tri Lẫm kiềm chế nắm lấy cổ tay tôi, từ từ siết chặt:
“Đi, theo tôi về nhà.”
Nhìn sắc mặt cậu, tôi biết chứng khát khao tiếp xúc da thịt của cậu có lẽ lại phát tác rồi.
Chưa đợi tôi phản ứng, giọng của Phó Vũ đã vang lên:
“Tiểu Tự, vị này là?”
Kiên nhẫn của Tạ Tri Lẫm gần như cạn sạch:
“Vậy anh là ai?”
Tôi không ngờ họ lại chạm mặt nhau sớm như vậy, dứt khoát không giấu nữa.
Tôi kéo Phó Vũ lại, cười tủm tỉm giới thiệu với Tạ Tri Lẫm:
“Đây là đối tượng xem mắt của tôi, bọn tôi đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau.”
Thân hình Tạ Tri Lẫm khựng lại, cuối cùng mới ngẩng đầu nhìn thẳng người trước mặt.
Hôm nay Phó Vũ mặc bộ vest đen, trưởng thành ôn hòa, lại đổi sang một loại nước hoa khác, mùi hương thậm chí có vài phần giống loại Tạ Chu thường dùng.
Tạ Tri Lẫm càng đánh giá anh, sắc mặt càng âm trầm.
Cuối cùng phát hiện anh cũng đeo kính gọng vàng giống Tạ Chu, cậu không khỏi nghiến răng nghiến lợi:
“Ôn Tự, rốt cuộc chị muốn tìm bao nhiêu thế thân nữa?”
Tôi nhíu mày, nghiêm túc giải thích:
“Anh ấy không phải thế thân của ai cả, anh ấy chỉ là chính anh ấy thôi, xin cậu đừng nói về anh ấy như vậy.
”
Nhận ra sự bảo vệ của tôi dành cho Phó Vũ, Tạ Tri Lẫm siết chặt cổ tay tôi, khó khăn hỏi:
“Vậy còn tôi?”
“Chị xem tôi là gì?”
Tôi khó hiểu đáp:
“Là em họ của tôi chứ gì.”
“Tạ Tri Lẫm, chẳng phải cậu luôn sợ tôi phá hoại gia đình cậu sao?”
“Bây giờ tôi đã có người mình có cảm tình, cậu hẳn có thể yên tâm rồi chứ?”
10
Yên tâm?
Tạ Tri Lẫm có chút mờ mịt.
Nếu cô thật sự không còn thích ba cậu nữa, vậy cũng không cần lo cô phá hoại gia đình mình.
Điều đó cũng có nghĩa là.
Cậu sẽ không còn bị xem như một thế thân đáng xấu hổ nữa.
Không thể tiếp tục làm thế thân…
Rất tốt.
Cậu quả thực nên yên tâm mới đúng.
Tạ Tri Lẫm mặt không cảm xúc nghĩ như vậy.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, cậu đã nhìn thấy hình ảnh Ôn Tự đứng cạnh Phó Vũ.
Người đó trưởng thành, điềm tĩnh, giống hệt Tạ Chu.
Là kiểu người cô sẽ thích.
Rất tốt.
Cuối cùng cô cũng không còn đặt tâm tư lên ba cậu nữa.
… Rất tốt.
Nhưng chẳng hiểu sao, cậu lại nhớ tới đêm đầu tiên Ôn Tự vừa về nước.
Cô cũng sẽ hôn Phó Vũ giống như đã hôn cậu sao?
Cô sẽ chủ động chui vào lòng Phó Vũ sao?
Cô sẽ ngoan ngoãn để Phó Vũ ôm khi ngủ sao?
Càng nghĩ, sự bực bội trong lòng Tạ Tri Lẫm càng mãnh liệt.
Gần như từng tế bào trên cơ thể cậu đều đang gào thét muốn kéo Ôn Tự lại.
Rồi khẩn thiết chạm vào cô thêm lần nữa.
Giống như nghiện vậy, da thịt kề sát da thịt, cảm nhận nhiệt độ cơ thể và mạch đập của cô.
Nghĩ đến đây, ngay cả Tạ Tri Lẫm cũng bị chính mình dọa sợ.
Tại sao cậu lại có loại suy nghĩ này?
Cậu suy nghĩ hai giây, cuối cùng đem tất cả khát vọng và tâm tư ấy quy kết thành—
Có lẽ chỉ đơn thuần là bệnh tình phát tác.
Cho nên cậu mới bực bội đến vậy.
Tạ Tri Lẫm thuyết phục bản thân như thế, cả người lại trở nên bình tĩnh.
Đúng vậy, cậu chỉ đơn thuần muốn Ôn Tự giúp làm dịu triệu chứng bệnh của mình.
Mà Ôn Tự cũng đã đồng ý giúp cậu.
Cho nên hiện tại cậu đưa Ôn Tự rời khỏi bên cạnh Phó Vũ.
Cũng là chuyện rất bình thường nhỉ?
Chaporia
Bình Luận (0)