11

Cuối cùng tôi bị Tạ Tri Lẫm kéo lên căn phòng trên lầu.

Vừa đặt phòng tổng thống ở tầng cao nhất, cậu vừa dặn dò nhân viên phục vụ trên điện thoại không được đến làm phiền.

Lần này, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ mật khẩu điện thoại của cậu.

Nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

Vừa bước vào khu vực huyền quan, Tạ Tri Lẫm đã ép tôi lên tường, thân hình cao lớn bao phủ xuống.

Đầu ngón tay cậu lại run nhẹ vì tiếp xúc với làn da của tôi.

Nhưng dường như cậu vẫn cảm thấy chưa đủ, cuối cùng còn áp má và chóp mũi lên vai tôi.

Hai giây sau, tôi cảm nhận được nơi cổ truyền đến một cảm giác mềm mại.

Tôi ngơ ngẩn hai giây.

Cuối cùng mới nhận ra, là cậu đang hôn lên bên cổ tôi.

Nụ hôn đó từng chút một đi lên, chậm rãi rơi xuống gần môi tôi.

Trong lòng tôi hoảng hốt, giơ tay che môi cậu lại:

“Tạ Tri Lẫm, cậu muốn làm gì?”

Cậu lại nghiêng đầu, khẽ hôn lên lòng bàn tay tôi.

Sau đó giữ chặt cổ tay tôi, lần nữa đặt nụ hôn xuống khóe môi tôi.

Tôi không thể vùng thoát, sợ hãi đến mức hốc mắt đỏ hoe.

Tạ Tri Lẫm nhướng mày lười biếng, thản nhiên nói:

“Khóc cái gì?”

“Đêm chị say rượu hôn tôi, tôi có khóc đâu.”

Tôi hít hít mũi, cố gắng dỗ dành cậu:

“Tôi thật sự không thích ba cậu nữa, cũng không có bất kỳ ý nghĩ gì với cậu.”

“Cậu tha cho tôi được không? Sau này tôi tuyệt đối sẽ không trêu chọc cậu nữa.”

Không ngờ sau khi tôi nói xong, sắc mặt Tạ Tri Lẫm lại càng trầm xuống:

“Không trêu chọc tôi, vậy chị muốn trêu chọc ai? Phó Vũ sao?”

Tôi vội vàng gật đầu:

“Đúng vậy, tôi thật lòng thích anh ấy, rất nhanh sẽ có thể ở bên anh ấy, đến lúc đó chắc chắn sẽ không tiếp tục trêu chọc…”

Lời còn chưa nói hết, sự kiên nhẫn của Tạ Tri Lẫm cuối cùng cũng cạn sạch.

Cậu trực tiếp cúi đầu hôn tôi.

Nụ hôn của cậu không quá thành thạo, chỉ biết cắn và liếm.

Tôi bị răng cậu làm đau, cuối cùng vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.

Không biết mình lại chọc giận cậu ở đâu.

Lẽ nào cậu không tin mối quan hệ giữa tôi và Phó Vũ?

Trong lòng tôi nóng ruột.

Nhân lúc tách ra để thở, tôi vội vàng nói:

“Những gì tôi nói đều là thật! Cậu thả tôi đi đi, tôi đảm bảo sẽ lập tức ở bên Phó Vũ…!”

Không ngờ.

Đổi lại chỉ là một nụ hôn càng nặng nề và mãnh liệt hơn của Tạ Tri Lẫm.

12

Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Tạ Tri Lẫm vẫn đang ôm chặt tôi.

Mắt tôi khóc đến hơi sưng lên, khóe môi cũng có vết thương giống hệt cậu.

Bên cạnh còn đặt điện thoại của cậu.

Chỉ cần bây giờ nhân cơ hội lấy điện thoại, xóa đoạn ghi âm đi.

Tôi sẽ không cần mỗi ngày bị cậu dùng đoạn ghi âm đó uy hiếp nữa.

Sau đó nói rõ với cậu rằng về sau tôi sẽ không tiếp tục giúp cậu làm dịu triệu chứng bệnh.

Có bệnh thì tự đi gặp bác sĩ.

Nghĩ thông suốt, tôi lập tức lấy lại tinh thần, lén đưa tay lấy điện thoại của cậu.

Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Chắc là đến giờ khách sạn mang bữa ăn tới.

Tiếng động đó trực tiếp đánh thức Tạ Tri Lẫm.

Trong lòng tôi sốt ruột, đá nhẹ vào cẳng chân cậu, cố ý đuổi cậu đi:

“Tạ Tri Lẫm, đi lấy đồ ăn.”

Tạ Tri Lẫm giữ chân tôi dưới chăn, giọng nói khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ:

“Đừng có động đậy.”

Nói xong, cậu thật sự ngoan ngoãn xuống giường đi mở cửa.

Tôi vội vàng cầm điện thoại của cậu, nhập mật khẩu đã nhìn thấy tối qua để mở khóa, đang định làm theo hướng dẫn để xóa đoạn ghi âm.

Bên kia, Tạ Tri Lẫm mở cửa.

Sau đó là một khoảng im lặng chết chóc.

Ngay tiếp theo, giọng nói của Tạ Tri Lẫm vang lên:

“… Ba, sao ba lại tới đây?”

Tim tôi chợt thắt lại, còn chưa kịp nhìn thì người bên ngoài đã bước vào.

Là Tạ Chu.

Tạ Chu vốn luôn dịu dàng, giờ phút này hiếm khi lộ vẻ nghiêm túc.

Ánh mắt chú dừng trên đôi mắt đỏ hoe của tôi, rồi nhìn thấy vết thương nơi khóe môi.

Mà tôi và Tạ Tri Lẫm đều đang mặc áo choàng ngủ cùng kiểu của khách sạn.

Tạ Chu trầm giọng hỏi:

“Tối qua hai đứa ngủ cùng nhau sao?”

Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.

Sợi dây cuối cùng trong đầu tôi đột nhiên đứt phựt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...