13
Chú nhỏ đã nuôi tôi từ bé đến lớn.
Cho dù tôi không còn tình cảm yêu đương với chú nữa, nhưng chú vẫn là người có ơn rất lớn với tôi.
Tôi vẫn luôn biết ơn chú.
Nhưng bây giờ, chú lại phát hiện tôi ngủ cùng con trai ruột của mình.
Vậy chú sẽ nghĩ về tôi thế nào đây?
Nói thật rằng Tạ Tri Lẫm uy hiếp tôi sao?
Nhưng như vậy nhất định sẽ kéo theo bí mật về đoạn ghi âm.
Tôi mím đôi môi trắng bệch, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm thấy mệt mỏi và xấu hổ, không biết nên giải thích thế nào.
Tạ Tri Lẫm bước lên trước một bước, chắn trước mặt tôi:
“Ba, là con có tâm tư không trong sáng, bắt nạt chị ấy.”
Tôi không ngờ cậu lại nói như vậy.
Nhưng Tạ Chu không để ý tới cậu, chỉ đưa tôi đến một căn phòng không có ai.
Chú im lặng rất lâu rồi hỏi:
“Có phải nó bắt nạt cháu không?”
Tôi cúi đầu, không phủ nhận, chỉ nói:
“Chú nhỏ, cháu muốn ra nước ngoài.”
Sắc mặt Tạ Chu đầy áy náy:
“Xin lỗi Tiểu Tự… lẽ ra chú nên phát hiện sớm hơn.”
Chú nhanh chóng đưa ra quyết định:
“Vài ngày nữa chú sẽ đưa nó ra nước ngoài, sẽ không để nó quấy rầy cháu nữa.”
Tôi ngắt lời chú:
“Không cần đâu chú nhỏ… để cháu ra nước ngoài đi.”
Tạ Chu lắc đầu:
“Thằng nhóc đó làm chuyện hỗn xược, là do chú không dạy dỗ tốt. Cháu không cần phải nhượng bộ như vậy.”
Nhưng Tạ Tri Lẫm dù sao cũng là con ruột của Tạ Chu và Giang Niệm.
Tôi không thể thật sự khiến họ phải xa con trai chỉ vì mình.
“Không sao đâu chú nhỏ, lần này cháu về nước vốn cũng không định ở lại lâu, cháu đã quen với cuộc sống ở nước ngoài rồi.”
“Cảm ơn chú đã chăm sóc cháu, nhưng vẫn là cháu ra nước ngoài sẽ thích hợp hơn.”
…
Sau ngày hôm đó, Tạ Tri Lẫm bị cấm túc.
Nghe nói sau khi ông cụ nhà họ Tạ biết chuyện, lại dùng gia pháp dạy dỗ cậu một trận.
Ngày cậu vất vả lắm mới lấy lại được điện thoại, tôi đã chuẩn bị xuất cảnh.
Trong điện thoại là hàng loạt tin nhắn Tạ Tri Lẫm gửi tới:
【Ôn Tự! Không được ra nước ngoài!】
【Nghe thấy chưa, không được đi, chị dám đi, tôi… tôi sẽ cho ba tôi nghe đoạn ghi âm!】
【…】
【Được lắm, không thèm để ý tôi đúng không? Chị nghĩ tôi không nỡ xa chị chắc?!】
Nửa tiếng sau.
【Ôn Tự, trả lời tôi một câu đi, bây giờ chị đang ở đâu?】
【… Chị à, chị trả lời em một câu được không.】
【Bệnh của em lại phát tác rồi, chị có thể ôm em được không… chị đã đồng ý giúp em chữa bệnh mà.】
Thấy tôi mãi không trả lời, cậu lại bắt đầu gọi điện cho tôi.
Mà lúc ấy, tôi đã lên máy bay, tắt nguồn điện thoại.
Tạ Tri Lẫm gọi vô số cuộc điện thoại.
Đến cuối cùng, cậu gửi cho tôi một tin nhắn:
【Được lắm, Ôn Tự, tốt nhất chị nên cầu nguyện đừng để tôi tìm thấy chị.】
Tôi không xem thêm nữa, trực tiếp chặn cậu.
14
Cuối cùng tôi vẫn không thể xóa được đoạn ghi âm trong điện thoại của cậu.
Nhưng bây giờ, dường như mọi thứ đã không còn quan trọng nữa.
Dù sao tôi cũng đã ra nước ngoài, trời cao hoàng đế xa.
Cho dù Tạ Tri Lẫm có cho Tạ Chu nghe đoạn ghi âm đó, tôi ở tận nước ngoài cũng sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào với họ nữa.
Nếu cảm thấy gặp lại sẽ ngượng ngùng, vậy tôi cứ tiếp tục giống tám năm trước, ít về nước là được.
Sau khi đặt chân xuống Luân Đôn lần nữa, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao tôi cũng đã sống ở thành phố này tám năm, đã quen với phong tục tập quán nơi đây.
Bạn bè biết tôi quay lại, đều lần lượt tới thăm.
Tôi tìm được công việc mới ở Luân Đôn, thuê nhà mới.
Bắt đầu một cuộc sống mới.
Sau khi chặn Tạ Tri Lẫm, cậu không còn quấy rầy tôi nữa.
Ông cụ từng gọi điện cho tôi một lần, nói rằng sẽ hạn chế hành tung của cậu.
Tôi còn tưởng Tạ Tri Lẫm sẽ tức quá hóa giận, trực tiếp nói bí mật của tôi ra.
Nhưng không hề.
Tạ Chu vẫn giống như trước, thỉnh thoảng chuyển tiền cho tôi, hỏi han cuộc sống gần đây của tôi.
Mọi thứ đều không có gì thay đổi.
Ở công ty mới, tôi hòa hợp với đồng nghiệp rất tốt.
Cũng bồi dưỡng những sở thích mới, kết giao thêm nhiều bạn bè.
Cứ như vậy tròn một năm trôi qua.
Một ngày nọ, tôi đột nhiên có cảm giác như đang bị ai đó nhìn chằm chằm.
Ánh mắt ấy vừa kiềm chế lại vừa nóng bỏng.
Tôi quay đầu tìm kiếm một vòng nhưng không tìm thấy nguồn gốc.
Vài ngày sau tan làm, xe của tôi bị hỏng.
Nên tôi đi phương tiện công cộng về nhà.
Sau khi xuống xe, tôi còn phải đi bộ thêm một đoạn đường đêm mới đến được căn hộ.
Khi sắp về tới nhà, cảm giác quen thuộc bị theo dõi kia lại xuất hiện.
Nhưng còn chưa kịp tìm kiếm, trong con hẻm bên cạnh đã xuất hiện một gã đàn ông say rượu.
Hắn bước chân loạng choạng đi về phía tôi.
Tôi không còn tâm trí tìm kiếm ánh mắt kia nữa, mà tập trung đối phó với tình huống trước mắt.
May mà trong túi tôi có chuẩn bị bình xịt hơi cay.
Đợi tên say rượu tiến lại gần, tôi lập tức lấy ra xịt thẳng vào mặt hắn.
Nhân lúc hắn ôm mắt gào thét đau đớn, tôi lập tức xoay người chạy về phía nhà.
Tên say bị tôi chọc giận, lại phát hiện không đuổi kịp tôi, thế mà cúi người nhặt một viên gạch bên đường.
Rồi dùng sức ném thẳng về phía tôi.
Khi tôi nhận ra có điều không ổn thì đã không kịp né tránh, chỉ có thể nhắm mắt giơ tay lên đỡ.
Nhưng cơn đau như dự đoán lại không hề xuất hiện.
Tôi ngã vào một vòng tay vừa xa lạ vừa quen thuộc đã lâu không gặp.
Bên tai vang lên một tiếng rên khẽ cố nhịn đau.
Nhưng người đó vẫn ôm chặt lấy tôi, không hề buông tay.
Tôi quay đầu lại.
Liền nhìn thấy Tạ Tri Lẫm sau một năm không gặp, vẫn giống như trước kia, hoàn toàn che chở tôi trong lòng mình.
Ánh mắt tham luyến của cậu không chớp lấy một lần, chăm chú nhìn khuôn mặt tôi.
Cảm nhận được ánh nhìn quen thuộc ấy.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, hóa ra ánh mắt thường xuyên quanh quẩn bên cạnh tôi suốt khoảng thời gian này.
Đều xuất phát từ cậu.
Chaporia
Bình Luận (0)