15

Cuối cùng, gã đàn ông say rượu bị cảnh sát đưa đi, còn tôi vẫn đưa Tạ Tri Lẫm về căn hộ.

Dù sao cậu cũng bị thương vì cứu tôi.

Sau khi bác sĩ đến kiểm tra vết thương cho cậu, ông nói cần tĩnh dưỡng một thời gian.

Thế là Tạ Tri Lẫm tạm thời ở lại nhà tôi.

Tôi nhíu mày, bổ sung:

“Đợi vết thương lành rồi thì cậu đi đi.”

Tạ Tri Lẫm im lặng hai giây, vậy mà lại ngoan ngoãn đáp một tiếng:

“Vâng.”

Tôi vẫn đi làm và tan làm như bình thường, việc duy nhất phải làm thêm chính là bôi thuốc cho cậu.

Tôi nghi ngờ hỏi:

“Chỗ vai này cậu không với tới được à?”

Tạ Tri Lẫm đáp:

“Không với tới được, động một chút là đau.”

Nghe cậu nói vậy, tôi đành nhẹ tay bôi thuốc cho cậu.

Tạ Tri Lẫm lại nói:

“Bông tăm ngứa quá, dùng tay được không?”

Tôi: “?”

Nửa tin nửa ngờ, tôi dùng đầu ngón tay chấm thuốc mỡ rồi bôi lên cho cậu.

Ngay khoảnh khắc chạm vào vết thương, hơi thở của Tạ Tri Lẫm bỗng trở nên nặng nề hơn.

Tôi nhíu mày:

“Đau lắm sao? Tôi nhẹ hơn nhé?”

Giọng Tạ Tri Lẫm có chút khàn:

“Không sao, mạnh hơn nữa cũng được.”

Những ngày sau đó, cậu dường như vô cùng thích việc để tôi bôi thuốc cho mình.

Nhưng một bên kêu đau vết thương là cậu.

Một bên làm việc nhà cho tôi cũng là cậu.

Mỗi lần tôi về đến nhà.

Cậu đều đã giặt quần áo xong, nấu sẵn ba món một canh, chỉ chờ tôi trở về.

Từ trước đến nay tôi không quá thích đồ ăn ở Luân Đôn, muốn ăn món Trung Quốc thì chỉ có thể tự nấu.

Nhưng bản thân tôi lại cực kỳ ghét nấu ăn.

Mà tay nghề nấu nướng của Tạ Tri Lẫm lại bất ngờ rất tốt.

Có cậu nấu cơm và làm việc nhà giúp, tôi chỉ cảm thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Cho nên dù vết thương của cậu dần dần hồi phục, cậu vẫn cứng miệng nói rằng vết thương còn đau.

Tôi cũng không nói gì nữa, mặc nhiên để cậu tiếp tục ở lại.

Cho đến khi công ty chúng tôi tổ chức tiệc chào đón nhân viên mới.

Nơi này khá cởi mở, mọi người đều tìm sẵn bạn nam hoặc bạn nữ đi cùng để tham dự.

Ngày diễn ra buổi tiệc.

Không biết Tạ Tri Lẫm bị gì, vậy mà lại mặc vest, làm tóc, rồi bắt đầu đi qua đi lại trước mặt tôi.

Lúc đó tôi đang bận trang điểm, không có thời gian để ý đến cậu.

Đợi trang điểm xong, cậu cuối cùng cũng giả vờ vô tình hỏi:

“Chị định đi dự tiệc à?”

Tôi “ừ” một tiếng.

“Ồ… vậy chị đã có bạn nam đi cùng chưa?”

Tôi nhìn cậu rồi gật đầu.

Khóe môi Tạ Tri Lẫm nhếch lên:

“Được thôi, nếu chị muốn thì tôi cũng có thể đi cùng chị…”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

Tạ Tri Lẫm đi mở cửa.

Ngoài cửa, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh lịch thiệp nói:

“Xin chào, tôi là bạn nam đi cùng Tiểu Tự tối nay.”

Tôi vội vàng cầm túi xách, cùng đồng nghiệp ra ngoài.

Trước khi đi, tôi chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Tạ Tri Lẫm:

“À đúng rồi, hôm nay cậu cũng ra ngoài phải không? Vậy nhớ khóa cửa nhé.

Tạ Tri Lẫm: “…”

16

Sau khi tham dự tiệc trở về, tôi phát hiện đèn trong căn hộ đều tắt.

Tôi không chắc Tạ Tri Lẫm đã ngủ hay vẫn chưa về.

Thế là gọi một tiếng:

“Tạ Tri Lẫm?”

Không có ai trả lời.

Tôi đi đến phòng ngủ phụ rồi gõ cửa:

“Tạ Tri Lẫm, cậu có ở nhà không?”

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Nhưng cửa phòng cậu không khóa, bị tôi gõ hé ra một khe hở.

Tôi đẩy cửa bước vào, thứ đầu tiên ngửi thấy là mùi rượu vang.

Còn Tạ Tri Lẫm mặc vest đen, quay lưng về phía tôi ngồi trước bàn.

Tôi vừa đi về phía cậu vừa hỏi:

“Sao không trả lời tôi? Uống say đến lú lẫn rồi à?”

Cuối cùng Tạ Tri Lẫm cũng quay người lại.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ dáng vẻ hiện tại của cậu.

Một bộ vest đặt may cao cấp.

Cà vạt được thắt vô cùng chỉnh tề.

Trên mặt… còn đeo kính gọng vàng.

Nốt ruồi nơi khóe mắt giống hệt Tạ Chu.

Đôi mắt ấy vốn đã có vài phần giống ba mình, giờ ngăn sau lớp kính, sự sắc bén vốn có cũng bị giảm đi.

Ánh mắt nhìn tôi thậm chí có thể gọi là dịu dàng.

Khi tôi tiến lại gần hơn một chút.

Mùi hương gỗ quen thuộc liền thoảng đến nơi chóp mũi.

… Chính là loại nước hoa Tạ Chu thường dùng.

Tạ Tri Lẫm nở một nụ cười với tôi, bắt chước giọng điệu của ba mình:

“Tiểu Tự, cháu về rồi à.”

Tôi: “…………”

Tôi lùi về sau một bước, hoàn toàn chấn động:

“Tạ Tri Lẫm, cậu… cậu đang làm gì vậy?”

Tạ Tri Lẫm chậm rãi nắm lấy cổ tay tôi, để da thịt hai người chạm vào nhau, rồi cười nói:

“Chị à, chị không thích bộ dạng này của em sao?”

Khuôn mặt vốn đã có ba phần giống Tạ Chu, giờ đây trực tiếp thành sáu phần giống.

Ngay cả tôi cũng có một khoảnh khắc hoảng hốt.

Trong mắt Tạ Tri Lẫm mang theo chút men say, cậu áp má vào lòng bàn tay tôi:

“Làm thế thân cũng được, chị à, chị nhìn em đi, được không?”

Nơi lòng bàn tay tiếp xúc với cậu nóng bỏng đến cháy rát.

Trong cơn kinh ngạc, tôi trực tiếp dùng sức hất mặt cậu sang một bên.

Một tiếng tát giòn giã vang lên.

Không khí lập tức rơi vào yên lặng.

Tôi mím môi, không biết nên mở lời thế nào.

Kết quả lại nghe thấy một tiếng thở gấp không thể kiềm chế của cậu.

Tạ Tri Lẫm vậy mà lại đưa bên má còn lại áp tới.

“Tạ Tri Lẫm, cậu phát điên cái gì vậy?!”

Tạ Tri Lẫm nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm:

“Đúng, em điên rồi.”

“Dù là nhìn thấy chị thầm yêu ba em, hay nhìn thấy chị ở bên Phó Vũ, hoặc ở bên bạn nam của chị, em đều sắp phát điên lên.”

“Tại sao bác sĩ nói bệnh của em đã khỏi rồi, nhưng em vẫn khao khát được ở gần chị như thế?”

Tôi bị những lời đó làm cho kinh ngạc đến mức không biết nói gì:

“Cậu…”

“Ôn Tự, chị ôm em thêm lần nữa được không?”

“Đã một năm rồi chị không ôm em.”

“Chị xem em là ai cũng được, chị nhìn em một lần thôi được không…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...