17
Đầu óc tôi hoàn toàn hỗn loạn.
Tôi thật sự không ngờ Tạ Tri Lẫm lại có loại tình cảm đó với mình.
Càng không ngờ một người như cậu, lại sẵn sàng làm thế thân.
Khi đó tôi chỉ chìm trong sự tức giận vì bị uy hiếp, hoàn toàn không nghĩ theo hướng này.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, mọi thứ đều đã có dấu vết từ trước.
Nghĩ đến khoảng thời gian này, cậu vừa giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa cho tôi, lại còn nấu cơm.
Tâm trí tôi không khỏi rối loạn.
Tối hôm đó, tôi không dám nhìn cậu thêm nữa, gần như bỏ chạy trong hoảng loạn.
Ngày hôm sau, tôi không biết phải đối mặt với Tạ Tri Lẫm thế nào, nên đi làm từ rất sớm.
Sau khi tan làm, cậu lại giống như mọi khi, nấu sẵn cơm đợi tôi.
Ăn xong, cậu lại lặng lẽ mở bộ phim truyền hình tôi đang theo dõi, rồi vào bếp rửa bát.
Kể từ đêm hôm đó, tôi chỉ cảm thấy cậu càng chăm sóc tôi tận tâm hơn.
Tôi buồn rầu thở dài một hơi.
Dù sao ở nước ngoài muốn tìm được một đầu bếp tốt như vậy cũng không dễ.
Lần này Tạ Tri Lẫm lén sang đây sau lưng Tạ Chu và ông cụ.
Vài ngày sau, cuối cùng họ cũng phát hiện có điều bất thường.
Điều tra một chút mới biết Tạ Tri Lẫm đã lén tới tìm tôi.
Tạ Chu vội vàng gọi điện cho tôi, lo lắng hỏi:
“Nó có phải lại bắt nạt cháu không? Chờ đó, chú sẽ lập tức bắt nó về.”
Lúc ấy, Tạ Tri Lẫm đang bưng chậu ngâm chân của tôi, còn bên cạnh tôi là đĩa trái cây cậu vừa rửa xong.
Cậu mím môi, không nói một lời, lặng lẽ chờ đợi phán quyết của tôi.
Tôi cúi đầu nhìn người đang ngồi xổm trước mặt mình.
Không hiểu sao lại cảm thấy người đang bắt nạt đối phương dường như là tôi mới đúng.
Tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng vẫn thở dài.
Rồi nói với Tạ Chu:
“Không cần đâu chú nhỏ, cậu ấy ở chỗ cháu rất ổn.”
Tạ Chu sững người:
“Thật sao? Không phải nó ép cháu nói vậy đấy chứ?”
Tôi thành thật trả lời:
“Thật mà, không ai ép cháu cả.”
Tạ Tri Lẫm lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn ảm đạm lại sáng bừng trở lại.
Sau khi cúp điện thoại.
Tạ Tri Lẫm trực tiếp đứng dậy, đi về phía phòng ngủ.
Tôi kéo cậu lại:
“Cậu đi đâu vậy?”
Tạ Tri Lẫm đáp:
“Hóa ra làm thế thân thật sự có tác dụng, em đi đeo kính lại, xịt nước hoa cho đàng hoàng.”
Tôi: “…”
Tôi bất lực nhưng vẫn nghiêm túc nói với cậu:
“Tạ Tri Lẫm, tôi không muốn xem cậu là thế thân.”
“Tôi giữ cậu lại không phải vì bất kỳ ai, chỉ đơn giản vì cậu là chính cậu.”
Thân hình Tạ Tri Lẫm khựng lại.
Giống như bị một niềm vui khổng lồ đập trúng đến mức ngẩn ngơ.
Cậu nghiền ngẫm câu nói ấy rất lâu.
Cuối cùng mới cẩn thận ngẩng mắt lên:
“Vậy… em có thể theo đuổi chị lại từ đầu không?”
“Trước đây em quá khốn nạn, là lỗi của em, xin lỗi chị…”
“Tiểu Tự, chị có thể cho em thêm một cơ hội nữa không?”
Tôi cười tủm tỉm nhìn cậu:
“Ồ, vậy còn phải xem biểu hiện của cậu đã.”
Phải theo đuổi bao lâu mới có thể khiến cô rung động?
Tạ Tri Lẫm không biết.
Nhưng may mắn là, cậu mới chỉ 19 tuổi.
Cậu có đủ thời gian và nhiệt huyết để khiến Ôn Tự tha thứ, rồi chấp nhận mình.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)