Vừa bước ra khỏi trường, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
Người bên kia tự giới thiệu là chủ nhà của Lâm Nguyệt.
“Xin hỏi có phải cô Thẩm không? Cô Lâm ghi chú anh Chu là người liên hệ khẩn cấp. Cô ấy nợ tiền thuê nhà hai tháng rồi, giờ lại không liên lạc được.”
Tôi sững người.
“Tại sao lại gọi cho tôi?”
Chủ nhà cũng bất lực.
“Tôi không gọi được cho anh Chu. Trong mục người liên hệ khẩn cấp còn ghi chú một người là ‘vợ’, nên tôi gọi thử.”
Tôi bật cười.
Lâm Nguyệt đâu phải không có cảm giác an toàn.
Cô ta là quá có cảm giác an toàn mới đúng.
Có cảm giác an toàn đến mức dám ghi chồng người khác làm người liên hệ khẩn cấp.
Dám nợ tiền thuê nhà rồi chờ người khác đứng ra gánh hộ.
Dám gọi người ta tới sửa ống nước giữa đêm khuya.
Dám mặc áo khoác của người ta đứng trước cửa nhà tôi rơi nước mắt.
Tôi nói với chủ nhà:
“Anh tìm Chu Nghiễn đi.”
“Tôi không quen biết Lâm Nguyệt.”
Cúp máy, tôi chuyển tiếp số điện thoại của chủ nhà cho Chu Nghiễn.
Kèm theo một câu:
“Cô tình đầu thiếu cảm giác an toàn của anh nợ tiền thuê nhà hai tháng rồi.”
“Bây giờ chủ nhà tìm đến tận tôi.”
Chu Nghiễn lập tức gọi lại.
“Thẩm Tri Ý, em đừng nói chuyện khó nghe như vậy.”
Tôi đáp:
“Vậy anh trả tiền thuê nhà giúp cô ta đi.”
Anh ta khựng lại.
“Cô ấy mới về nước, đúng là đang hơi khó khăn.”
Tôi bật cười.
“Vậy anh định trả thay à?”
Anh ta đáp:
“Anh tạm ứng giúp cô ấy trước.”
“Lấy tiền ở đâu?”
Anh ta không nói gì.
Tôi thay anh ta trả lời:
“Tài khoản chung của gia đình?”
“Chu Nghiễn, anh thử động vào một đồng xem.”
Anh ta nổi giận.
“Thẩm Tri Ý, sao bây giờ em lại trở nên tính toán chi li như vậy?”
“Chỉ là tiền thuê nhà thôi, đáng được bao nhiêu chứ?”
Tôi bật loa ngoài, vừa đi vừa nói:
“Không nhiều.”
“Hai tháng là 12.000 tệ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Rất nhanh sau đó, anh ta nói:
“Sau này cô ấy sẽ trả lại.”
“Được thôi.”
Tôi đáp:
“Vậy anh trả trước cho tôi những khoản tiền bao năm nay tôi bỏ ra thay nhà họ Chu đi.”
“Mẹ anh ba lần nhập viện, tôi ứng trước 28.000 tệ.”
“Em gái anh học chứng chỉ, đăng ký lớp học, tôi chuyển 15.000 tệ.”
“Bố anh đổi điện thoại, 6.200 tệ.”
“Em họ anh tìm việc, anh bảo tôi đi biếu quà, 3.800 tệ.”
“Còn chưa kể phần tiền anh tiêu vượt mức mỗi tháng cho game, tiệc tùng và đồ câu cá.
”
“Tối qua tôi ngồi tính đến hai giờ sáng.”
“Chu Nghiễn à, cảm giác an toàn mà nhà họ Chu nợ tôi còn đắt hơn tiền thuê nhà của Lâm Nguyệt nhiều.”
Hơi thở của anh ta khựng lại.
“Chúng ta là người một nhà, em nhất định phải tính toán rõ ràng như vậy sao?”
Tôi dừng lại trước vạch qua đường.
Đèn đỏ còn hai mươi giây.
Tôi nhìn dòng người qua lại phía đối diện.
“Lúc anh ở bên Lâm Nguyệt, sao anh không nhớ chúng ta là người một nhà?”
Đèn xanh bật sáng.
Tôi cúp máy.
Tối hôm đó, cuối cùng Chu Nghiễn cũng quay về để nói chuyện.
Anh ta đứng ngoài cửa, trên tay xách một hộp bánh kem.
Là tiệm bánh tôi thích nhất trước đây.
Chỉ là đã rất lâu rồi tôi không ăn đồ ngọt.
Vì Tiểu Vũ dễ bị ho, trong nhà hiếm khi mua bánh ngọt.
Có lẽ chuyện này anh ta cũng quên mất rồi.
Tôi mở cửa.
Thấy cửa có thể mở được, anh ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa định bước vào, tôi đã giơ tay chặn lại.
“Thay dép.”
Anh ta cau mày.
“Trước đây anh vẫn vào như thế mà.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vậy trước đây ai là người lau nhà?”
Anh ta nhìn tôi một cái rồi nhịn xuống.
Cúi đầu thay dép.
Tiểu Vũ đang ngồi trong phòng khách lắp ghép đồ chơi.
Nhìn thấy anh ta, con bé chỉ gọi một tiếng:
“Bố.”
Nhưng không chạy tới nữa.
Chu Nghiễn đặt hộp bánh lên bàn.
“Tiểu Vũ, xem bố mua gì cho con này.”
Tiểu Vũ nhìn một cái.
“Mẹ nói con bị ho, không được ăn bánh kem.”
Trên mặt anh ta thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
“Ăn một chút cũng không sao.”
Tôi đáp:
“Có sao.”
Anh ta nhìn tôi, cố kìm nén cảm xúc.
“Anh muốn gần gũi với con hơn một chút.”
Tôi nói:
“Gần gũi không phải là cho ăn.”
Sắc mặt anh ta càng khó coi hơn.
Nhưng anh ta vẫn nhịn.
Ngồi xuống ghế sofa rồi nói:
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi ngồi đối diện.
“Nói đi.”
Anh ta đẩy một tấm thẻ ngân hàng về phía tôi.
“Trong này có 50.000 tệ, em cầm trước đi.”
Tôi không động vào.
“Ý gì đây?”
“Không phải em nói anh khiến em không có cảm giác an toàn sao?”
Anh ta nói:
“Tiền đưa cho em, ổ khóa cũng tùy em quyết định. Sau này anh sẽ cố gắng hạn chế can thiệp vào chuyện của Lâm Nguyệt.”
Tôi nhìn tấm thẻ.
“Cố gắng?”
Chu Nghiễn cau mày.
“Hiện giờ cô ấy đúng là đang gặp khó khăn. Anh không thể hoàn toàn mặc kệ được.”
Chaporia
Bình Luận (0)