“Dù sao cũng quen biết nhiều năm như vậy.”
Tôi bật cười.
“Chu Nghiễn, anh có biết vấn đề lớn nhất của anh là gì không?”
Anh ta không nói gì.
Tôi chỉ vào tấm thẻ.
“Anh cho rằng thứ tôi thiếu là 50.000 tệ.”
“Nhưng thứ tôi thiếu là tối qua, lúc Tiểu Vũ sốt cao, anh quay đầu trở về.”
“Là lúc tôi bị mẹ anh mắng, anh đứng ra nói một câu.”
“Là lúc trường tổ chức hoạt động phụ huynh, anh ngồi cạnh con gái mình.”
“Là mỗi lần nhận được điện thoại của Lâm Nguyệt, anh nhớ nghĩ xem ở nhà có ai đang chờ anh hay không.”
Anh ta im lặng một lúc.
“Sau này anh sẽ thay đổi.”
Tôi hỏi:
“Thay đổi thế nào?”
Anh ta đáp:
“Anh sẽ cân bằng.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Cân bằng.
Một bên là tình đầu của anh ta.
Một bên là tôi và con gái.
Vậy mà anh ta vẫn cho rằng mình đang đứng ở giữa để đối xử công bằng với cả hai bên.
Nhưng muốn bưng một bát nước cho cân bằng, trước hết phải là hai bên đều đáng để anh ta bưng.
Tôi đứng dậy, lấy ra một tờ giấy đã được in sẵn.
Đưa cho anh ta.
Chu Nghiễn cúi đầu nhìn.
Tiêu đề trên cùng là:
BẢNG BÀN GIAO TRÁCH NHIỆM GIA ĐÌNH
Mục thứ nhất.
Đưa đón Tiểu Vũ, thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu do Chu Nghiễn phụ trách.
Mục thứ hai.
Mua thực phẩm cho bữa tối, mỗi tuần không dưới ba lần.
Mục thứ ba.
Hóa đơn gia đình tách biệt với chi tiêu cá nhân, ai tiêu người đó tự chịu.
Mục thứ tư.
Mục thứ tư.
Việc của bố mẹ hai bên, ai lo bên nấy.
Mục thứ năm.
Người khác giới gọi cầu cứu lúc nửa đêm, không được phép sử dụng tài nguyên của gia đình nữa.
Chu Nghiễn càng đọc, sắc mặt càng khó coi.
“Em đang quản lý anh như quản lý nhân viên đấy à?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Nhân viên còn có lương.”
“Còn anh là đang bù lại phần việc còn thiếu.”
Anh ta đặt tờ giấy xuống.
“Thẩm Tri Ý, nhất định phải làm tới mức này sao?”
Tôi hỏi ngược lại:
“Nếu không thì sao?”
“Tiếp tục để tôi chăm con, còn anh ở bên tình đầu?”
“Tôi đối phó với mẹ anh, còn anh ở bên tình đầu?”
“Tôi lo cho cái nhà này, còn anh ở bên tình đầu?”
Anh ta đưa tay day trán.
“Anh đã nói rồi, cô ấy chỉ tạm thời cần giúp đỡ thôi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì anh cứ đi giúp.”
“Nếu anh không ký vào bản danh sách này, tôi sẽ mặc định anh chọn Lâm Nguyệt.”
Chu Nghiễn ngẩng đầu nhìn tôi.
“Em đang lấy chuyện này ra uy hiếp anh?”
“Không phải uy hiếp.
”
Tôi bình thản đáp:
“Là thông báo.”
Đúng lúc đó, Tiểu Vũ đang chơi xếp hình trong phòng khách bỗng lên tiếng:
“Mẹ ơi, ngày mai con muốn ăn hoành thánh mẹ làm.”
Tôi quay đầu lại.
“Được.”
Chu Nghiễn nhìn Tiểu Vũ.
Dường như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng vẫn cầm bút lên, ký tên vào cuối bản danh sách.
Ký xong, anh ta hỏi:
“Bây giờ em hài lòng chưa?”
Tôi cất tờ giấy đi.
“Còn phải xem anh thực hiện thế nào.”
Tối hôm đó, anh ta ở lại nhà.
Nhưng không được vào phòng ngủ chính.
Tôi bảo anh ta ngủ ở phòng làm việc.
Chu Nghiễn đứng trước cửa phòng ngủ, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Thẩm Tri Ý, em đừng quá đáng.”
Tôi nhét chăn vào tay anh ta.
“Lâm Nguyệt ở nhà một mình còn thấy không có cảm giác an toàn.”
“Anh là một người đàn ông trưởng thành, ngủ phòng làm việc chắc phải mạnh mẽ hơn cô ta chứ.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi cũng nhìn thẳng lại.
Cuối cùng anh ta ôm chăn đi vào phòng làm việc.
Trước khi đóng cửa, anh ta ném lại một câu:
“Rồi sẽ có ngày em hối hận.”
Tôi tắt đèn.
Hối hận?
Điều tôi hối hận nhất là thay ổ khóa quá muộn.
Sáng hôm sau, lần đầu tiên Chu Nghiễn đưa Tiểu Vũ đến trường mẫu giáo.
Ngay cả chiếc cặp của con bé để ở đâu anh ta cũng không biết.
Đứng giữa phòng khách hỏi:
“Cốc nước của Tiểu Vũ đâu?”
Tôi ngồi trước bàn ăn, thong thả ăn sáng.
“Không biết.”
“Đồng phục của con đâu?”
“Không biết.”
“Hôm nay phải mang theo gì?”
“Không biết.”
Cuối cùng anh ta cũng không nhịn được nữa.
“Sao em cái gì cũng không biết vậy?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Anh không phải bố của con bé sao?”
Tiểu Vũ tự mình chạy vào phòng, đeo cặp sách ra ngoài.
“Bố ơi, cốc nước ở bên hông cặp.”
“Đồng phục hôm qua con mặc rồi, hôm nay không cần mặc.”
“Cô giáo nói hôm nay mang lá cây, không phải mang đồ chơi.”
Chu Nghiễn bị con gái sắp xếp cho một tràng đến ngẩn người.
Tôi nhìn anh ta.
“Nghe thấy chưa?”
“Con gái anh còn rõ hơn anh.”
Trên mặt anh ta hiện lên vẻ mất tự nhiên.
Trước khi ra cửa, Tiểu Vũ nhìn tôi.
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ không đưa con đi sao?”
Tôi bước tới, ngồi xổm xuống.
“Hôm nay bố đưa con đi.”
Con bé nhìn Chu Nghiễn một cái, có vẻ hơi bất an.
Tôi dịu giọng nói:
“Nếu thấy không thoải mái thì gọi điện cho mẹ.”
Chaporia
Bình Luận (0)