20px

“Tô Từ.”

“Anh từng nghĩ, em cướp mất vị trí của Vi Vi.”

“Sau này mới biết, là bọn anh cướp mất tất cả của em.”

Hắn cười khổ.

“Anh không xứng làm anh của em.”

Tôi không phản bác.

Hắn run giọng.

“Có thể… gọi anh một tiếng anh hai lần cuối không?”

Tiểu Khô Lâu lập tức thò đầu ra từ sau xe lăn.

“Không được.”

“Ngươi không xứng.”

Tô Tuân cứng đờ.

Tôi xoa đầu Tiểu Khô Lâu.

Sau đó nhìn Tô Tuân.

“Đúng vậy.”

“Anh không xứng.”

Tô Tuân cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền đất.

Tôi đi ngang qua hắn.

Không quay đầu.

Tô Triệt là người cuối cùng xuất hiện.

Hắn đứng trước cổng kết nối, trong tay cầm một chiếc hộp nhỏ.

“Đây là dữ liệu gốc của trò chơi.”

“Tất cả những gì anh từng nghiên cứu về thế giới của em đều ở đây.”

“Anh đã xóa bản sao.”

“Từ nay về sau, sẽ không ai của thế giới này có thể tùy tiện xâm nhập vào nơi đó nữa.”

Tôi nhận lấy chiếc hộp.

“Cảm ơn.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng đã đủ khiến Tô Triệt đỏ mắt.

Hắn biết.

Đây là lời tử tế cuối cùng tôi dành cho hắn.

Từ nay về sau, giữa chúng tôi không còn gì nữa.

Tôi không hận bọn họ đến mức muốn bọn họ chết.

Nhưng cũng không yêu bọn họ đến mức muốn quay đầu.

Tôi chỉ muốn rời đi.

Rời khỏi thế giới từng khiến tôi đau khổ.

Trở về nơi thật sự cần tôi.

Ngày tôi trở về tòa thành, toàn bộ thế giới Ác Mộng đổ mưa đen.

Nhưng đó không phải cơn mưa bi thương.

Mà là nghi thức chào đón thần linh trở về.

Quỷ dị từ khắp các phó bản đều tụ tập dưới thành.

Chúng quỳ kín cả bình nguyên.

Những Boss từng khiến người chơi nghe tên đã sợ mất mật, lúc này lại ngoan ngoãn cúi đầu như những đứa trẻ làm sai.

“Cung nghênh thần trở về.”

Âm thanh đồng loạt vang lên, chấn động cả bầu trời.

Tôi bước xuống từ lưng rồng xương.

Cơ thể đã không còn yếu ớt như khi ở nhân gian.

Váy đen dài trải trên nền đá.

Từng sợi ánh sáng đỏ sẫm quấn quanh cổ tay tôi, nối liền với ngai vàng phía xa.

Tiểu Khô Lâu chạy trước mở đường.

“Tránh ra tránh ra!”

“Thần còn yếu!”

“Không được chen!”

Quản gia Không Mặt nghiêm túc bổ sung.

“Không được khóc quá lớn, sẽ làm thần đau đầu.”

Một con quỷ dị khổng lồ đang há miệng gào khóc lập tức tự bịt miệng.

Chỉ còn nước mắt chảy như thác.

Tôi nhìn cảnh này, bỗng thấy lòng mình mềm xuống.

Đây mới là nhà.

Không cần giả vờ yếu đuối.

Không cần tranh giành tình thương.

Không cần giải thích mình có đáng được yêu hay không.

Bởi vì ở nơi này, sự tồn tại của tôi chính là đáp án.

Tôi bước lên bậc thang dài.

Mỗi bước đi qua, những vết nứt trên tòa thành tự động khép lại.

Ngai vàng trống rỗng ba năm cuối cùng cũng sáng lên.

Tôi ngồi xuống.

Toàn bộ thế giới Ác Mộng lập tức yên tĩnh.

Nguồn năng lượng quen thuộc lan ra.

Những quỷ dị vốn điên cuồng vì mất thần, giờ đây như được vuốt ve linh hồn, lần lượt bình tĩnh lại.

Tiểu Khô Lâu ôm lấy chân ngai vàng.

“Thần.”

“Sau này đừng đi nữa được không?”

Tôi cúi đầu nhìn nó.

“Không đi nữa.”

Tiểu Khô Lâu lập tức vui đến mức lửa trong hốc mắt nhảy loạn.

“Vậy tối nay thần muốn ăn gì?”

Tôi bật cười.

“Ta không cần ăn.”

Tiểu Khô Lâu nghiêm túc nói.

“Nhưng nhân loại đều phải ăn.”

“Thần vừa từ nhân loại về, chắc chắn nhiễm thói quen ăn cơm rồi.”

Quản gia Không Mặt gật đầu.

“Đã chuẩn bị bữa tối.”

Cô Dâu Đẫm Sương nhẹ nhàng nâng váy hành lễ.

“Có bánh dâu.”

Bác Sĩ Mỏ Quạ nói.

“Có thuốc bổ.”

Tôi im lặng.

Thuốc bổ thì không cần thiết lắm.

Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của bọn họ, tôi cuối cùng vẫn nói.

“Được.”

Cả tòa thành lập tức vui mừng như mở hội.

Đêm đó, trong đại sảnh u ám nhất thế giới Ác Mộng, một bàn tiệc dài được bày ra.

Trên bàn có bánh dâu, trà nóng, súp bí đỏ, và một chén thuốc đen thui không rõ thành phần do Bác Sĩ Mỏ Quạ nấu.

Tôi nhìn chén thuốc.

Bác Sĩ Mỏ Quạ nhìn tôi.

Tiểu Khô Lâu cũng nhìn tôi.

Cuối cùng tôi đẩy chén thuốc sang một bên.

“Cái này miễn.”

Bác Sĩ Mỏ Quạ buồn bã cúi đầu.

Cô Dâu Đẫm Sương vỗ vai hắn.

“Lần sau bớt bỏ độc vào.”

Bác Sĩ Mỏ Quạ nghiêm túc phản bác.

“Đó là dinh dưỡng.”

Tôi bật cười.

Tiếng cười ấy rất nhẹ.

Nhưng cả tòa thành đều nghe thấy.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả quỷ dị đều ngẩng đầu.

Chúng nhìn tôi.

Như nhìn thấy mặt trời đầu tiên sau đêm dài vô tận.

Chương 10

Sau khi tôi trở về, hai thế giới dần đạt được cân bằng mới.

《Ác Mộng Vô Tận》 không còn là trò chơi do con người tùy ý thao túng.

Nó trở thành một thế giới độc lập.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...