20px

Người chơi vẫn có thể đăng nhập.

Nhưng trước khi vào, họ phải ký một điều khoản hoàn toàn mới.

【Không xúc phạm thần.】

【Không phá hoại tòa thành.】

【Không tùy tiện bắt cóc cư dân bản địa.】

【Không gọi Tiểu Khô Lâu là quái lùn.】

Điều khoản cuối cùng là Tiểu Khô Lâu tự thêm vào.

Tôi biết nhưng không sửa.

Dù sao nó vui là được.

Điều kỳ lạ là, sau sự kiện nhà họ Tô, số người chơi không giảm mà còn tăng vọt.

Rất nhiều người vào game không phải để đánh phó bản.

Mà là để đứng từ xa nhìn tòa thành đen.

Có người mang hoa đến đặt ngoài cổng.

Có người treo bảng xin lỗi.

Có người còn lập hội fan tên là “Hội bảo vệ Đại Mỹ Nhân”.

Tiểu Khô Lâu cực kỳ cảnh giác với nhóm người này.

Nó mỗi ngày đều ôm vương miện giấy chạy quanh cổng thành.

“Không được lại gần!”

“Thần là của tòa thành!”

“Nhân loại các ngươi đã từng bắt cóc thần một lần rồi!”

Người chơi cười đến phát điên.

【Tiểu Cốt đáng yêu quá!】

【Ai từng nghĩ Boss tân thủ lại là fan độc duy của thần chứ?】

【Đại Mỹ Nhân hôm nay có xuất hiện không?】

【Không xuất hiện cũng không sao, biết cô ấy sống tốt là được.】

Thỉnh thoảng, tôi sẽ đứng trên ban công cao nhất nhìn xuống.

Không phải vì cần bọn họ sùng bái.

Mà vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy.

Những lời ác ý từng đẩy tôi vào vực sâu, cuối cùng cũng biến thành lời xin lỗi.

Dù tôi không cần nữa.

Nhưng ít nhất, cô gái mười chín tuổi từng đứng cô độc trên cầu thang năm ấy, cuối cùng đã được trả lại trong sạch.

Về phần nhà họ Tô.

Tôi không cố ý theo dõi.

Nhưng tin tức của bọn họ vẫn thường xuyên truyền đến.

Tô Duật sau khi mất chức đã rời khỏi tập đoàn.

Nghe nói hắn bán toàn bộ tài sản cá nhân, lập một quỹ hỗ trợ những nạn nhân bị ép tham gia thử nghiệm ý thức trái phép.

Quỹ ấy lấy tên là “Từ”.

Tôi biết chuyện này, nhưng không nói gì.

Tô Tuân biến mất khỏi giới giải trí.

Có người chụp được hắn ở một rạp chiếu phim nhỏ vùng ngoại ô, làm nhân viên soát vé.

Trên cổ tay hắn có một vết sẹo mờ.

Nghe nói hắn từng thử đăng một bài xin lỗi dài ba nghìn chữ.

Nhưng đăng xong lại tự xóa.

Bởi vì bình luận đầu tiên là.

“Đừng dùng sự hối hận của anh để quấy rầy cuộc sống mới của cô ấy.”

Hắn nhìn câu đó suốt một đêm.

Sau đó không bao giờ nhắc đến tôi nữa.

Tô Triệt thì vào một viện nghiên cứu đạo đức công nghệ, chuyên phản đối thí nghiệm ý thức phi pháp.

Hắn không còn chạm được vào mạng như trước.

Mỗi lần cần dùng máy tính đều phải có trợ lý thao tác hộ.

Đối với một thiên tài hacker mà nói, đây là hình phạt kéo dài cả đời.

Còn Lâm Vi Vi.

Cô ta sống.

Nhưng sống không tốt.

Sau khi mất phần căn nguyên của tôi, bệnh tim của cô ta tái phát liên tục.

Nhà họ Tô không còn là ô dù của cô ta.

Những người từng bị cô ta hãm hại lần lượt đứng ra tố cáo.

Cô ta bị kiện đến thân bại danh liệt.

Lần cuối tôi nghe tin về cô ta, cô ta đang nằm trong phòng bệnh bình dân, vừa khóc vừa xem lại những video cũ của mình.

Trong video, cô ta vẫn là thiên kim giả được muôn người nâng niu.

Còn ngoài đời, không còn ai đến thăm.

Cô ta cuối cùng cũng nếm được cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi.

Cảm giác mà cô ta từng ban cho tôi.

Tôi không thương hại.

Đó là kết cục cô ta tự chọn.

Chương 11

Một năm sau.

Tòa thành Ác Mộng tổ chức lễ hội đầu tiên kể từ khi tôi trở về.

Tiểu Khô Lâu nói đây là ngày kỷ niệm thần quay về nhà.

Nó chuẩn bị suốt ba tháng.

Từ đèn lồng xương, bánh quy hình đầu lâu, cho đến màn biểu diễn hợp xướng của quỷ dị không đầu.

Tôi vốn không kỳ vọng nhiều.

Cho đến khi màn biểu diễn bắt đầu.

Một trăm con quỷ dị không đầu đứng thành hàng, ôm đàn violin kéo sai nhịp.

Âm thanh thảm thiết đến mức người chơi ngoài cổng thành tưởng phó bản mới mở.

Tôi nhịn ba phút.

Cuối cùng ra lệnh dừng.

Tiểu Khô Lâu buồn bã hỏi.

“Thần không thích sao?”

Tôi nhìn đám quỷ dị không đầu đang căng thẳng đến mức chân tay xoắn vào nhau.

Rồi bình tĩnh nói.

“Rất có tinh thần.”

“Lần sau đừng kéo nữa.”

Cả đại sảnh im lặng một giây.

Sau đó Tiểu Khô Lâu nghiêm túc ghi vào sổ.

【Thần khen có tinh thần.】

【Lần sau đổi sang trống.】

Tôi: “…”

Quản gia Không Mặt đứng bên cạnh, vai khẽ run.

Tôi liếc hắn.

“Hắn đang cười?”

Cô Dâu Đẫm Sương dịu dàng nói.

“Không có mặt mà vẫn cười được, xem ra thật sự rất vui.”

Quản gia Không Mặt lập tức đứng thẳng.

“Thần, thuộc hạ thất lễ.”

Tôi chống cằm, nhìn đại sảnh ồn ào náo nhiệt trước mắt.

Bỗng nhiên cảm thấy.

Như thế này cũng rất tốt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...