20px

Không phải kiểu hạnh phúc rực rỡ mà nhân loại hay miêu tả.

Mà là một loại yên ổn rất kỳ lạ.

Trong bóng tối có người thắp đèn cho tôi.

Trong ác mộng có người chờ tôi về nhà.

Ở nơi người khác sợ hãi nhất, tôi lại được yêu thương nhất.

Đúng lúc này, cổng thành bỗng vang lên tiếng chuông.

Quản gia Không Mặt bước ra, rất nhanh quay lại.

“Thần.”

“Có ba nhân loại muốn gặp ngài.”

Tôi đã đoán được là ai.

“Không gặp.”

Quản gia Không Mặt gật đầu.

Nhưng lát sau, hắn lại nói.

“Họ để lại ba món đồ.”

Tôi im lặng một lúc.

“Đưa vào.”

Món thứ nhất là chiếc vòng cổ mẹ tôi để lại.

Năm đó bị Lâm Vi Vi ném xuống hồ cá, tôi tưởng đã mất rồi.

Không ngờ Tô Duật tìm lại được.

Món thứ hai là cuốn album ảnh.

Bên trong không có ảnh của nhà họ Tô.

Chỉ có những bức ảnh tôi ở cô nhi viện, ảnh tôi đi học, ảnh tôi đứng trước cửa nhà họ Tô năm mười tám tuổi.

Mặt sau mỗi tấm ảnh đều có chữ viết tay của Tô Tuân.

“Xin lỗi vì khi ấy không nhìn thấy em.”

Món thứ ba là một con chip nhỏ.

Bên trong lưu toàn bộ chứng cứ được mã hóa, đủ để đảm bảo không ai của thế giới loài người có thể sửa lại sự thật năm đó.

Tô Triệt để lại một dòng chữ.

“Đây là việc cuối cùng anh có thể làm cho em.”

Tôi nhìn ba món đồ rất lâu.

Tiểu Khô Lâu căng thẳng hỏi.

“Thần buồn sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Tôi chỉ cảm thấy, quá khứ thật sự đã kết thúc rồi.

Tôi nhận lại chiếc vòng cổ.

Còn album ảnh và con chip, tôi đặt vào kho lưu trữ của tòa thành.

Không phải tha thứ.

Chỉ là lưu lại bằng chứng rằng, từng có một Tô Từ bước qua rất nhiều đau khổ, rồi cuối cùng sống sót.

Sống rất tốt.

Chương 12

Đêm khuya.

Lễ hội kết thúc.

Tôi một mình đi lên ban công cao nhất của tòa thành.

Bầu trời Ác Mộng không có trăng.

Chỉ có những vì sao đỏ sẫm lấp lánh trên màn đêm.

Tiểu Khô Lâu lặng lẽ bò lên theo tôi.

Nó ôm một chiếc áo choàng lớn hơn người mình mấy lần.

“Thần.”

“Gió lạnh.”

Tôi nhận lấy áo choàng.

“Cảm ơn.”

Nó ngồi xuống bên cạnh tôi, hai chân xương trắng đung đưa ngoài ban công.

“Thần còn nhớ bọn họ không?”

Tôi biết nó hỏi ai.

Tôi nhìn về phía xa.

Một lát sau mới đáp.

“Thỉnh thoảng.”

Tiểu Khô Lâu lập tức căng thẳng.

Tôi bật cười.

“Không phải nhớ kiểu muốn quay về.”

“Chỉ là đôi khi nhớ lại, hóa ra mình từng đau như vậy.”

Tiểu Khô Lâu cúi đầu.

“Nếu lúc đó bọn ta tìm được ngài sớm hơn thì tốt rồi.”

Tôi xoa đầu nó.

“Các ngươi đã đến rồi.”

“Vậy là đủ.”

Tiểu Khô Lâu ngẩng đầu nhìn tôi.

“Sau này thần sẽ luôn vui chứ?”

Tôi không lập tức trả lời.

Vui vẻ là một thứ quá xa lạ với tôi trước đây.

Ở nhà họ Tô, tôi từng nghĩ chỉ cần mình ngoan hơn, tốt hơn, hiểu chuyện hơn, có lẽ sẽ được yêu thương.

Nhưng sau này tôi mới hiểu.

Có những người không yêu bạn, không phải vì bạn chưa đủ tốt.

Mà vì trái tim họ vốn không đặt ở chỗ bạn.

Không cần cầu xin.

Không cần chứng minh.

Càng không cần vì tình thân sai lầm mà tự hiến tế bản thân.

Tôi nhìn xuống tòa thành rực sáng bên dưới.

Nhìn Quản gia Không Mặt đang chỉ huy đám quỷ dị dọn dẹp.

Nhìn Cô Dâu Đẫm Sương treo lại đèn lồng.

Nhìn Bác Sĩ Mỏ Quạ lén đổ thuốc bổ vào chậu hoa, khiến chậu hoa mọc ra răng nanh.

Nhìn những thần dân kỳ quái, đáng sợ, nhưng trung thành tuyệt đối của tôi.

Cuối cùng, tôi khẽ nói.

“Ừ.”

“Ta sẽ vui.”

Tiểu Khô Lâu lập tức nhảy dựng lên.

“Thần nói sẽ vui!”

“Ta phải ghi lại!”

Nó lạch cạch chạy xuống lầu, vừa chạy vừa hét.

“Thần nói ngài sẽ vui!”

“Sau này ai làm thần không vui, ta cắn kẻ đó!”

Cả tòa thành lập tức vang lên tiếng hưởng ứng hỗn loạn.

“Cắn!”

“Xé!”

“Chôn!”

“Làm bánh!”

Tôi đỡ trán.

“Không được làm bánh.”

Dưới lầu lập tức yên tĩnh.

Sau đó Tiểu Khô Lâu ngoan ngoãn sửa lời.

“Vậy chỉ cắn thôi!”

Tôi bật cười.

Tiếng cười hòa vào gió đêm, bay qua tòa thành đen, bay qua bình nguyên quỷ dị, bay đến tận khe nứt giữa hai thế giới.

Ở đầu bên kia của nhân gian, có lẽ vẫn còn người đang hối hận.

Có lẽ vẫn còn người gọi tên tôi trong đêm.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Tôi đã không còn là cô gái đứng ngoài cửa nhà họ Tô, chờ một người quay đầu nhìn mình.

Tôi là thần của tòa thành Ác Mộng.

Là Đại Mỹ Nhân được vạn quỷ cúi đầu.

Là Tô Từ.

Và từ nay về sau.

Tôi sẽ sống vì chính mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...