07
Tôi ở nước ngoài một lần là bốn năm.
Bốn năm này, có thể nói tôi sống trong thấp thỏm lo âu.
Tôi thường xuyên nhờ người âm thầm hỏi thăm tin tức của Kỳ Trạm.
Tôi biết anh cùng người khác khởi nghiệp, vô cùng thành công.
Mấy năm nay anh một bước lên mây, trở thành nhân vật mới nổi được săn đón nhất trong giới thương nghiệp.
Tôi vừa vui thay cho anh, vừa lo lắng cho gia đình mình.
Việc làm ăn của nhà tôi mấy năm nay đi xuống, đã không còn được như trước.
Chỉ cần Kỳ Trạm muốn gây khó dễ cho nhà tôi, có thể nói là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng việc kinh doanh của Kỳ Trạm ngày càng lớn mạnh, lại mãi không ra tay với gia đình tôi.
Yên tĩnh đến mức bất thường.
Suốt bốn năm này tôi chưa từng về nước lần nào.
Chính là vì sợ bị anh bắt được rồi trả thù.
Nhưng bởi vì Kỳ Trạm quá yên lặng.
Khiến trong lòng tôi lại nảy sinh một tia may mắn.
Lẽ nào Kỳ Trạm thật sự không ghi hận?
Có lẽ những biện pháp cứu vãn mà tôi làm trong một năm giam cầm anh thật sự có tác dụng!
Có khả năng Kỳ Trạm thật sự quyết định làm người tốt, không làm phản diện nữa!
Tôi lại quan sát thêm một thời gian.
Cảm thấy khả năng của suy đoán này cao tới 99%!
Anh không ra tay với gia đình tôi.
Cũng không chen vào tình cảm của nam nữ chính.
Vậy có phải có nghĩa là tôi có thể về nước rồi không?
Sau khi về nước, chỉ cần tránh mặt anh, chắc sẽ không có chuyện gì đâu nhỉ!
Tôi thật sự rất muốn về nước.
Đồ ăn ở nước ngoài hoàn toàn không hợp khẩu vị của tôi.
Tôi nhớ món ăn Trung Quốc đến mức đứng ngồi không yên.
Quan sát thêm một thời gian nữa.
Cuối cùng tôi quyết định thử một lần.
Về nước!
Mang theo niềm tin vững chắc rằng Kỳ Trạm đã trở thành người tốt, tôi bước lên chuyến bay trở về.
Ngày đầu tiên về nước, bình an vô sự.
Một ngày tôi ăn liền ba nhà hàng, hạnh phúc đến mức suýt khóc.
Ngày thứ hai về nước, bình an vô sự.
Tôi xếp hàng ở hai quán ăn ven đường nổi tiếng trên mạng, gọi thêm ba đơn giao đồ ăn, ăn no đến mức phải uống cả vỉ thuốc tiêu hóa.
Ngày thứ ba về nước, tôi ngồi trong nhà hàng mới nổi chờ đồ ăn.
Nhà hàng này đã mở được ba tháng rồi nhưng vẫn cực kỳ nổi tiếng.
Tất cả chỗ đặt trước đều kín hết.
Nhưng ông chủ nghe nói tôi muốn ăn nên bảo bố mẹ tôi là bạn của ông ấy, đặc biệt giữ lại cho tôi một phòng riêng nhỏ.
Tôi mừng rỡ.
Tôi đến nhà hàng.
Ăn được những món mình muốn ăn.
Cửa hàng còn tặng miễn phí một ly nước rất đẹp.
Tôi nhìn ly nước đó:
“Tôi đâu có gọi món này.”
Nhân viên phục vụ cười nói:
“Đây là đồ uống tặng miễn phí cho cô đấy.”
Còn có chuyện tốt như vậy sao!
Tôi không chút nghi ngờ uống hết sạch.
Nửa tiếng sau.
Đầu tôi càng lúc càng choáng.
Càng lúc càng nặng.
Trong lòng còn nghĩ, đồ uống này độ cồn cao đến vậy sao?
Ngay lúc sắp mất ý thức.
Cửa phòng riêng mở ra.
Một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa.
Đầu óc tôi choáng váng.
Đợi đến khi anh đi tới trước mặt tôi.
Tôi mới phản ứng được đây là ai.
Tôi lập tức ngất xỉu.
Tôi bảo sao bữa ăn này lại ngon như vậy.
Hóa ra là bữa cơm trước khi lên đoạn đầu đài!
08
Tôi tỉnh lại trong một căn phòng quen thuộc.
Chiếc giường quen thuộc.
Cửa sổ quen thuộc.
Cách bài trí quen thuộc.
Và cả…
Xiềng chân quen thuộc.
Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.
Đồ ham ăn!
Cho mày tham ăn!
Tự ăn đến mức bị bắt vào đây luôn rồi đấy!
Tôi thật sự còn tưởng Kỳ Trạm không định trả thù nữa.
Không ngờ là đang đợi tôi tự chui đầu vào lưới.
Trong lúc tôi còn đang đau khổ.
Cửa phòng bị mở ra.
Tôi vội vàng nhắm mắt lại, tiếp tục giả vờ ngủ.
Tiếng bước chân từ cửa đi thẳng tới bên giường rồi dừng lại.
Tôi giữ vững nguyên tắc địch không động tôi không động.
Tiếp tục giả chết.
“Đừng giả vờ nữa.”
Giọng Kỳ Trạm vang lên.
“Mí mắt cô run đến mức sắp bay luôn rồi.”
Tôi:
“…”
Không còn cách nào.
Tôi chỉ có thể vừa xấu hổ vừa hèn mọn mở mắt ra.
Lần trước ở nhà hàng tôi không nhìn rõ Kỳ Trạm.
Nhưng bây giờ.
Tôi nhìn rất rõ.
Kỳ Trạm đã thay đổi rất nhiều.
Bộ vest đặt may cao cấp đắt tiền trên người càng tôn lên vóc dáng vốn đã ưu việt của anh.
Cả người cao lớn thẳng tắp.
Khí chất hoàn toàn khác biệt.
Nhưng cũng có vài thứ không thay đổi.
Ví dụ như ánh mắt muốn giết chết tôi kia.
Tôi tràn đầy khát vọng sinh tồn mà khen anh:
“Lâu rồi không gặp nha Kỳ Trạm, anh càng ngày càng đẹp trai đó.”
Kỳ Trạm mặt không cảm xúc.
“Sắc mặt hồng hào hơn rồi, dáng người cũng đẹp hơn nữa!”
Tôi tiếp tục nịnh nọt.
“Mấy năm nay sống rất tốt đúng không!”
“Tốt?”
Kỳ Trạm cười lạnh một tiếng.
Cuối cùng cũng mở miệng.
“Không tốt.”
“Một chút cũng không tốt.”
Trong lòng tôi dâng lên dự cảm chẳng lành.
“Mấy năm nay chỉ cần nghĩ tới cô là tôi thấy khí huyết không thông.”
Kỳ Trạm gần như nghiến răng nghiến lợi.
“Kỷ Thư Ngôn, cô thật có bản lĩnh.”
“Lúc đầu nhất quyết cưỡng ép tôi là cô.”
“Cưỡng ép tôi xong ngày nào cũng vừa khóc vừa xin lỗi nhưng nhất quyết không thả tôi cũng là cô.”
“Kết quả đột nhiên chẳng nói chẳng rằng chạy ra nước ngoài vẫn là cô.”
“Cô coi tôi là khỉ để đùa giỡn à?”
“Không không không!”
Tôi cố giải thích.
“Tôi thật sự không muốn cưỡng ép anh.”
“Anh còn nhớ tôi từng nói với anh không? Có một hệ thống xấu xa ép tôi làm vậy!”
“Nhưng có một ngày hệ thống đột nhiên nói với tôi rằng không cần cưỡng ép yêu nữa, nhiệm vụ hoàn thành rồi!”
“Cho nên tôi mới chạy đó!”
Tôi cảm thấy mình giải thích vô cùng rõ ràng.
Thế là đầy mong đợi nhìn Kỳ Trạm.
Hy vọng anh có thể hiểu nỗi khổ tâm của tôi.
Nhưng chẳng hiểu vì sao.
Sắc mặt Kỳ Trạm lại càng tệ hơn.
“Ý cô là.”
“Vốn dĩ cô không hề thích tôi.”
“Có người ép cô làm vậy.”
“Sau đó người đó nói cô không cần dây dưa với tôi nữa.”
“Thế là cô lập tức vui mừng khôn xiết chạy mất.”
“Đúng không?”
Tôi:
“Đúng đúng đúng.”
Ba giây sau.
Tôi:
“À không đúng không đúng không đúng.”
Sao bị anh giải thích như vậy.
Tôi lại cảm thấy có gì đó kỳ kỳ nhỉ!
Tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào nữa.
Dứt khoát nhận mệnh:
“Tôi sai rồi, tôi nhận.”
“Anh cứ phạt tôi đi.”
“Nhưng có thể đừng xuống tay quá mạnh không? Tôi sợ đau.”
“Đừng xuống tay quá mạnh?”
Kỳ Trạm lạnh giọng.
“Cô nghĩ tôi muốn làm gì?”
“Đánh cô?”
“Hay đấm cô?”
Mắt tôi tối sầm.
Hơi thở yếu ớt cầu xin:
“Đừng đánh vào mặt được không?”
“Không được, đương nhiên không được.”
Kỳ Trạm bị tôi chọc đến bật cười.
“Tôi không chỉ đánh mặt.”
“Mà còn để cô đói khát.”
“Dù sao trong lòng cô, tôi chính là loại người độc ác như thế mà.”
Xong rồi.
Tôi cũng không biết mình nói sai chỗ nào.
Càng nói anh càng tức giận.
“Anh đừng giận mà.”
“Tuy thật ra lúc đó tôi đối xử với anh cũng khá tốt đúng không.”
Tôi vắt óc suy nghĩ.
Nghĩ ra một khả năng khiến anh tức giận như vậy.
“Kỳ Trạm.”
“Có phải anh đang giận chuyện trước đây tôi cưỡng hôn anh không?”
“Cưỡng hôn?”
Trên mặt Kỳ Trạm lộ ra vẻ nghi hoặc.
Suy nghĩ một lúc.
Giống như cuối cùng cũng hiểu ra.
“Ý cô là cái lần cô uống say phát điên rồi hôn tôi một cái đó?”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy.”
Anh cười khẩy một tiếng:
“Kỷ Thư Ngôn.”
“Cô gọi cái đó là cưỡng hôn à?”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
“Không phải sao?”
“Vậy thế nào mới gọi là cưỡng hôn?”
Kỳ Trạm nhìn tôi một cái.
Tôi còn đang nghi hoặc.
Bỗng nhiên anh cúi người xuống.
Với tốc độ mà tôi hoàn toàn không kịp phản ứng.
Chính xác ngậm lấy môi tôi.
Tôi:
“!”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Hoàn toàn không thể suy nghĩ.
Chỉ cảm nhận được môi mình bị Kỳ Trạm hung hăng cắn mút tới lui.
Đến khi sắp không thở nổi.
Cuối cùng Kỳ Trạm cũng buông tôi ra.
Anh nhìn chằm chằm tôi.
Dùng sức ấn lên môi tôi một cái:
“Đây mới gọi là cưỡng hôn.”
Nói xong.
Quả nhiên anh xoay người bỏ đi.
Để lại một mình tôi ngơ ngác.
Tôi:
“?”
Trời ơi.
Xong rồi.
Kỳ Trạm biến thái thật rồi!!!
Chaporia
Bình Luận (0)