09
Xong rồi.
Lần này thật sự xong rồi.
Xem ra quãng thời gian cưỡng ép yêu kia ảnh hưởng tới Kỳ Trạm rất lớn!
Kỳ Trạm đã biến thái về tâm lý rồi!
Làm sao đây!
Thế này chẳng phải tôi chết chắc rồi sao!
Tôi thấp thỏm bất an dằn vặt trong phòng.
Không biết lần sau gặp lại anh phải đối mặt thế nào.
Nhưng khi thật sự gặp lại Kỳ Trạm.
Anh lại như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Bình tĩnh ung dung.
Khiến tôi tức đến nghiến răng.
Trước đây lúc tôi giam Kỳ Trạm.
Ngoài việc khóa anh lại, không cho anh bất kỳ cơ hội nào liên lạc với bên ngoài.
Những đãi ngộ khác đều là hạng nhất.
Ba bữa ăn do đầu bếp năm sao nấu.
Sợ anh buồn chán nên mua máy chơi game cho anh.
Thậm chí còn có máy chạy bộ để anh rèn luyện sức khỏe.
Tất cả là vì muốn sau này anh nương tay với tôi.
Nhưng bây giờ tôi cũng không biết.
Rốt cuộc Kỳ Trạm có tính là đang nương tay với tôi hay không.
Nói anh không ghi hận đi.
Anh lại cố tình khóa tôi lại.
Nói anh ghi hận đi.
Đãi ngộ dành cho tôi lại tốt đến quá đáng.
Thậm chí còn tốt hơn lúc tôi cưỡng ép anh.
Ba bữa đúng giờ.
Còn có trà chiều và bữa khuya.
Toàn bộ đều là món tôi thích.
Căn phòng dường như đã được sửa sang lại.
TV mở toàn bộ gói hội viên của các nền tảng xem phim.
Ngay cả bộ chăn ga gối đệm trên giường cũng là phiên bản hợp tác IP mà tôi yêu thích.
Tôi chấn động vô cùng.
Rốt cuộc Kỳ Trạm có ý gì?
Chẳng lẽ anh muốn hoàn trả nguyên vẹn những gì tôi đã làm với anh.
Để tôi cảm nhận nỗi đau mà anh từng chịu sao?
Nhưng anh hoàn toàn không hiểu!
Với người không thích ra ngoài, không giao tiếp như tôi.
Cuộc sống này quả thực là thiên đường!
Kỳ Trạm thường tới vào buổi tối.
Đến rồi cũng không nói gì nhiều.
Bất kể tôi chơi game hay xem chương trình giải trí.
Anh đều ngồi bên cạnh yên lặng nhìn.
Giống như chẳng khác gì lúc trước tôi giam anh.
Tôi líu ríu không ngừng.
Anh lặng lẽ không nói.
Chỉ là người đeo xiềng chân đã đổi thành tôi mà thôi.
Cuộc sống thần tiên như vậy kéo dài hơn nửa tháng.
Một buổi tối.
Anh đột nhiên tới tìm tôi.
Muốn đưa tôi ra ngoài.
“Chọn một bộ quần áo trong tủ.”
“Lát nữa đi với tôi.”
“Hả?”
Tôi hơi kinh ngạc.
“Ra ngoài?”
“Không phải đang giam giữ sao? Còn được ra ngoài nữa à?”
Kỳ Trạm mang vẻ mặt như đang nói:
“Hỏi thêm một câu nữa là xử bắn cô luôn.”
Tôi lập tức nói:
“Thay thay thay!”
“Tôi không hỏi nữa!”
Kỳ Trạm mở khóa xiềng chân cho tôi rồi đi ra ngoài.
Tôi mở tủ quần áo.
Nhìn cả tủ đầy ắp quần áo.
Rơi vào im lặng.
Khi trước lúc cưỡng ép Kỳ Trạm.
Tôi cũng chuẩn bị cho anh cả một tủ quần áo.
Khi đó anh cực kỳ cạn lời:
“Có cần thiết không?”
“Cô có định cho tôi ra ngoài đâu.”
“Tuy không định cho ra ngoài thật…”
Lúc đó tôi cũng cảm thấy đầu óc mình có vấn đề.
“Nhưng lúc chán anh có thể thay đồ chơi mà.”
“Biết đâu tâm trạng sẽ tốt hơn…”
Hiển nhiên Kỳ Trạm không hài lòng với đề xuất “Kỳ Tích Trạm Trạm” này.
Anh nhắm mắt lại.
Không nói thêm gì nữa.
Không ngờ bây giờ anh cũng chuẩn bị cho tôi những thứ này.
Tôi chọn một bộ quần áo.
Thay xong rồi đi ra khỏi phòng.
Dọc đường.
Kỳ Trạm không nói gì nữa.
Con đường ngày càng quen thuộc.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra.
Đây là đường đến viện dưỡng lão.
Tôi hỏi:
“Chúng ta đi thăm bà nội sao?”
“Ừ.”
Anh nhìn thẳng phía trước.
“Cô không quan tâm bà.”
“Nhưng bà lại rất nhớ cô.”
“Thỉnh thoảng còn hỏi tôi gần đây cô thế nào.”
Tôi cảm thấy oan ức:
“Tôi cũng rất quan tâm bà nội mà!”
“Lúc ở nước ngoài tôi còn thường xuyên nhờ người hỏi thăm tình hình sức khỏe của bà!”
Kỳ Trạm:
“Vậy sao?”
Tôi gật đầu mạnh:
“Đúng vậy.
”
Cuối cùng anh cũng quay đầu nhìn tôi.
“Kỷ Thư Ngôn.”
“Vậy cô có từng hỏi thăm tôi không?”
10
Có chứ.
Đương nhiên là có.
Tôi không dám nhìn anh.
Giọng rất nhỏ:
“Có.”
“Tôi biết anh sự nghiệp thành công.”
“Tôi rất vui cho anh.”
Kỳ Trạm không nói gì.
Rất nhanh đã dời tầm mắt đi.
Xe tiến vào viện dưỡng lão.
Lúc xuống xe.
Kỳ Trạm đột nhiên đi sang phía tôi.
Tôi còn đang thắc mắc anh muốn làm gì.
Thì bất ngờ.
Anh nắm lấy tay tôi.
Đồng tử tôi rung chuyển dữ dội.
Trời ơi!
Kỳ Trạm quả nhiên bị biến thái tâm lý rồi đúng không!
Khóe mắt Kỳ Trạm giật giật:
“Thu cái ánh mắt nhìn kẻ biến thái của cô lại.”
Tôi:
“Rõ vậy luôn sao?”
Anh:
“Rõ lắm.”
Tôi:
“Được rồi.”
“Đừng làm như thể tôi đang chiếm tiện nghi của cô vậy.”
Anh cũng mang vẻ mặt miễn cưỡng.
“Nếu không phải cô nói với bà nội rằng chúng ta là người yêu.”
“Tôi cũng chẳng cần làm thế này.”
“Lời nói dối do cô bịa ra.”
“Đến lúc đó đừng để lộ tẩy.”
Tôi:
“!”
Nhớ ra rồi.
Tất cả đều nhớ ra rồi.
Lúc trước để bà nội yên tâm nhận sự chăm sóc của tôi.
Tôi còn lừa bà rằng tôi và Kỳ Trạm là một đôi.
Nghĩ tới chuyện này.
Tôi ngoan ngoãn hẳn.
Không còn nghi ngờ anh bị biến thái tâm lý nữa.
Ngoan ngoãn để anh dắt đi.
Cửa phòng không đóng.
Tôi đứng ngoài cửa.
Liếc mắt một cái đã nhìn thấy bà nội đang tưới hoa ngoài ban công.
Tôi không chờ được nữa mà gọi:
“Bà nội!”
Ban đầu bà còn chưa nghe thấy.
Đến khi chúng tôi tới gần.
Bà mới như có cảm ứng mà quay đầu nhìn chúng tôi.
“Là Yên Yên sao?”
“Là cháu đây là cháu đây!”
Tôi bỏ lại Kỳ Trạm.
Chạy tới bên bà.
Nắm lấy tay bà.
“Bà nội, cháu về rồi.”
“Về là tốt rồi.”
Bà cười hiền từ vô cùng.
“A Trạm lần nào cũng tới một mình.”
“Bà còn nghĩ có phải tính tình A Trạm quá tệ.”
“Nên cháu không cần nó nữa rồi.”
“…”
Kỳ Trạm bất đắc dĩ.
“Bà nội.”
Bà kéo tôi trò chuyện đủ thứ.
Kỳ Trạm ngồi bên cạnh gọt táo cho chúng tôi.
Có điện thoại gọi tới.
Anh tự giác đi ra ngoài nghe máy.
Thấy anh đi rồi.
Bà nội liền lén ghé sát tôi:
“Yên Yên.”
“Cháu có thấy A Trạm tính tình không tốt, không đủ vui vẻ không?”
Tôi:
“Hả?”
“Cháu đừng chê nó lạnh lùng.”
“Gia cảnh nhà chúng ta không tốt.”
“Lại thêm bệnh tình của bà.”
“A Trạm từ nhỏ đã rất vất vả.”
“Nên mới không thích cười.”
“Thật ra nó là đứa trẻ rất tốt.”
“Ta cũng nhìn ra được.”
“Nó rất thích cháu.”
Mặc dù tôi cảm thấy nửa câu sau có chút đáng nghi.
Nhưng tôi không nói ra.
“Cháu không chê anh ấy.”
Tôi vô cùng nghiêm túc nói.
“Cháu cảm thấy Kỳ Trạm rất tốt.”
“Rất rất tốt.”
“Vậy sao?”
Bà nội lại hỏi:
“Vậy nếu nó cầu hôn cháu.”
“Cháu sẽ đồng ý chứ?”
Nghĩ dù sao Kỳ Trạm cũng không thể cầu hôn tôi.
Tôi lập tức gật đầu:
“Đương nhiên là đồng ý rồi.”
“A Trạm, cháu nghe thấy chưa?”
Bà nội nở nụ cười hài lòng.
Nói với phía sau tôi:
“Cháu phải nhanh lên đấy!”
Tôi:
“?”
Tôi chậm rãi quay đầu lại.
Nhìn thấy Kỳ Trạm đang tựa bên cửa.
Không biết đã nghe từ đoạn nào.
Tôi:
“…”
Anh bước tới.
Bất đắc dĩ nói với bà nội:
“Biết rồi.”
“Cũng không còn sớm nữa.”
“Bà mau nghỉ ngơi đi.”
“Hôm nay chúng cháu về trước.”
“Lần sau lại tới thăm bà.”
Tôi bị anh kéo đi.
Mãi đến khi trở lại bãi đỗ xe.
Tôi mới phát hiện.
Anh vẫn đang nắm tay tôi.
Thật ra không cần giả làm người yêu nữa rồi.
Nhưng tôi không nói ra.
Tôi cũng có lòng riêng của mình.
Chaporia
Bình Luận (0)