11
Sau khi trở về nhà, chưa đợi Kỳ Trạm nói gì, tôi đã vô cùng tự giác quay về phòng.
Tôi nhìn Kỳ Trạm:
“Tôi về phòng đây.”
Kỳ Trạm:
“Ừ.”
Tôi hỏi anh:
“Anh định về rồi sao?”
Kỳ Trạm lại “ừ” một tiếng.
Bầu không khí rơi vào ngượng ngùng.
Tôi đành nói “Tạm biệt”, lại nói “Ngủ ngon”, rồi đóng cửa phòng lại.
Tôi cảm thấy đầu óc có chút hỗn loạn.
Sau khi tự giác đeo xiềng chân cho mình, tôi đi tắm.
Tắm xong thay đồ ngủ, tôi hơi khát nước, muốn ra phòng khách lấy một cốc nước uống.
Dây xích đủ dài, tôi có thể đi tới phòng khách.
Thế nhưng vừa mở cửa ra.
Trong phòng khách tối đen, Kỳ Trạm đang yên lặng ngồi trên ghế sofa, không biết đang nghĩ gì.
“Kỳ Trạm?”
Tôi có chút kinh ngạc, bật một chiếc đèn nhỏ lên.
“Sao anh chưa về vậy?”
Tôi đi tới bên cạnh ghế sofa, lo lắng nhìn anh:
“Anh sao thế? Không khỏe à?”
Kỳ Trạm ngẩng đầu lên:
“Kỷ Thư Ngôn.”
Tôi:
“Dạ.”
Anh nói:
“Em nói lúc trước em cưỡng ép tôi không phải tự nguyện, là bị hệ thống khống chế.”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy.”
Anh tiếp tục:
“Cho nên hệ thống biến mất rồi, em cũng rời đi.”
Tôi vẫn gật đầu:
“Ừm.”
“Cho nên từ đầu đến cuối em chưa từng thích tôi.”
Anh đưa ra kết luận.
“Đúng không?”
Tôi sững người.
“Không phải.”
Tôi có chút hoảng loạn.
“Không phải đâu.”
“Ồ.”
Kỳ Trạm đột nhiên đổi chủ đề.
“Vậy em có đồng ý kết hôn với tôi không?”
Tôi:
“?”
Logic này thần kỳ quá rồi!
Đầu óc tôi cũng rối tung lên:
“Hả? Có phải hơi đột ngột quá không?”
Kỳ Trạm lập tức đổi sắc mặt:
“Vậy nghĩa là em vẫn chưa từng thích tôi.
”
“Em chỉ coi tôi là thằng hề để đùa giỡn.”
Tôi vội vàng phủ nhận:
“Không phải không phải.”
Kỳ Trạm lập tức hỏi tiếp:
“Vậy em có đồng ý kết hôn với tôi không?”
Tôi:
“…”
Cuộc đối thoại như ma đánh vòng quanh này kéo dài đến tận vòng thứ năm.
Cuối cùng tôi chợt nghĩ ra điều gì đó, liếc nhìn mặt bàn.
Nhìn thấy chai rượu vang đã vơi mất một nửa.
Tôi lập tức hiểu ra.
Tửu lượng của Kỳ Trạm quả nhiên rất kém!
“Tôi hiểu rồi.”
Thấy tôi không nói gì nữa, Kỳ Trạm hừ lạnh đầy tức giận, đứng dậy làm bộ muốn đi.
“Vậy nên những lời em nói với bà nội đều là lừa bà.”
“Kỷ Thư Ngôn, em là đồ lừa đảo.”
“Tôi hận em.”
“Tôi hận em chết đi được.”
Tôi nhanh tay lẹ mắt kéo anh lại.
Kỳ Trạm lập tức dừng bước:
“Em kéo tôi làm gì?”
“Kỳ Trạm.”
Tôi không có chút tự tin nào.
“Anh giam tôi lại, thật ra không phải để trả thù đúng không?”
“Ai nói vậy?”
Anh cứng miệng.
“Tôi chính là để trả thù em.”
Tôi có chút khó chịu, không nói gì nữa.
Bàn tay đang nắm tay anh cũng từ từ buông lỏng.
Nhưng Kỳ Trạm lại trở tay nắm chặt lấy tôi.
Anh cúi người xuống, từ trên cao nhìn tôi.
Trong mắt anh phủ một tầng u oán rất đậm.
“Tôi chính là muốn trả thù em.”
“Tại sao em muốn cưỡng ép thì cưỡng ép.”
“Muốn vứt bỏ thì vứt bỏ?”
Càng nói anh càng kích động.
Hai mắt cũng dần đỏ lên.
Tôi giơ bàn tay còn lại không bị anh nắm giữ lên.
Muốn chạm vào khóe mắt đang đỏ lên của anh.
Kỳ Trạm mặc cho tôi hành động.
Sau đó cúi đầu vùi thẳng vào hõm cổ tôi.
Nơi hõm cổ có chút ẩm ướt.
Giọng nói trầm thấp của anh truyền tới:
“Kỷ Thư Ngôn.”
“Em đã đeo xiềng xích lên cho tôi.”
“Thì không được tùy tiện tháo xuống.”
Chaporia
Bình Luận (0)