12
Tôi cũng không biết mình đã dỗ dành Kỳ Trạm bao lâu.
Mới có thể dỗ được anh đang say rượu ngủ thiếp đi.
Sau đó chính tôi cũng mệt đến mức ngủ quên.
Lúc tỉnh lại.
Tôi đã nằm trên giường trong phòng mình.
Một tiếng chuông báo thức điện thoại quen thuộc đánh thức tôi.
Tôi ngẩn người rất lâu.
Mới phát hiện có điều gì đó không đúng.
Điện thoại ở đâu ra?
Điện thoại của tôi chẳng phải đã bị tịch thu rồi sao?
Tôi lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
Xiềng chân trên chân đã biến mất.
Chiếc điện thoại bị tịch thu của tôi đang nằm ở đầu giường.
“Kỳ Trạm?”
Mơ hồ cảm nhận được điều gì đó.
Tôi chạy nhanh ra khỏi phòng, lớn tiếng gọi:
“Kỳ Trạm?”
Trong căn nhà trống không.
Tim tôi giống như bị khoét mất một mảnh.
Cũng trở nên trống rỗng.
Anh đi rồi sao?
Bốn năm trước.
Khi Kỳ Trạm phát hiện tôi đã rời đi.
Có phải anh cũng mang tâm trạng như thế này không?
Tôi ngồi đờ đẫn trên ghế sofa.
Trước mắt dần trở nên mờ nhòe.
Nước mắt càng lau càng nhiều.
Đúng lúc ấy.
Ổ khóa cửa lớn đột nhiên vang lên tiếng động.
Tôi sững người.
Ngẩng đầu lên.
Vừa lúc đối diện với Kỳ Trạm đang đẩy cửa bước vào.
Trong tay Kỳ Trạm xách một hộp bánh kem được đóng gói rất đẹp.
Nhìn thấy tôi.
Anh cũng đứng sững tại chỗ.
“Khóc cái gì?”
Vẫn là anh phản ứng trước.
Sải bước đi tới trước mặt tôi, nhíu mày dùng tay lau nước mắt cho tôi.
“Ai bắt nạt em?”
Tôi lắc đầu.
Hai tay ôm chặt lấy cổ anh.
Cọ hết nước mắt lên cổ áo anh.
“Tôi tưởng anh đi rồi.”
Cả người Kỳ Trạm cứng đờ.
Một lúc sau.
Anh mới giơ tay lên vỗ nhẹ lưng tôi.
“Đúng là đi rồi.”
“Nếu không thì làm sao đi mua bánh Napoleon dâu tây giới hạn mỗi ngày cho em được?”
Tôi hoàn toàn ngây người.
Mất mặt.
Quá mất mặt.
Cực kỳ mất mặt.
Thế nhưng Kỳ Trạm lại cười vô cùng vui vẻ.
Anh rút khăn giấy ra muốn lau mặt cho tôi.
Tôi không dám nhìn anh.
Nhưng anh lại nhất quyết bắt tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình.
Giọng điệu vô cùng chắc chắn:
“Kỷ Thư Ngôn.”
“Em không nỡ xa tôi.”
Tôi hận không thể chui xuống đất.
“Em nhìn thấy điện thoại, tưởng tôi đi rồi sao?”
Tôi cảm thấy chưa bao giờ thấy tâm trạng Kỳ Trạm tốt đến vậy.
Ngay cả giọng nói cũng mang theo ý cười.
“Em nghĩ tôi vô tình như em à?”
Tôi bị anh cười đến mức không còn chỗ dung thân.
Chỉ có thể yếu ớt phản kích:
“Vậy tại sao anh trả điện thoại cho tôi, còn tháo xiềng chân cho tôi nữa…”
“Bởi vì…”
Anh dừng lại một chút rồi nói:
“Tôi muốn bắt đầu lại với em.”
Giọng anh không lớn.
Nhưng lại vang dội đến mức khiến tai tôi ù đi.
“Chúng ta làm quen lại từ đầu một lần nữa.”
Kỳ Trạm vô cùng nghiêm túc nhìn tôi.
“Không có hệ thống.”
“Không có cưỡng ép.”
“Tôi theo đuổi em, được không?”
Nước mắt vừa mới ngừng lại bắt đầu rơi xuống lần nữa.
Tôi không hề do dự.
Liên tục gật đầu mạnh:
“Được.”
“Được.”
Chaporia
Bình Luận (0)