13
【Ngoại truyện】
Sau khi Kỷ Thư Ngôn ra nước ngoài, Kỳ Trạm lên mạng đăng bài hỏi.
【Cho tôi hỏi mọi người, tôi bị cưỡng ép yêu, nhưng mấy hôm trước cô ấy đột nhiên bỏ đi, nói muốn trả tự do cho tôi.】
【Nhưng hình như tôi chẳng thấy vui chút nào, ngược lại còn cảm thấy tức giận và buồn bã. Xin hỏi là vì sao vậy?】
Bình luận mọc lên như nấm sau mưa.
【Xong đời rồi, ông rơi vào lưới tình rồi!】
【Anh em, tôi hiểu ông. Trường hợp này cực kỳ phổ biến, chủ yếu là do ngoại hình thôi. Để tôi đoán nhé, cô ấy có phải rất xinh đẹp không?】
Kỳ Trạm nghĩ một lúc:
【Ừm… rất xinh đẹp. Thật ra cô ấy đối xử với tôi cũng rất tốt. Cô ấy bôi thuốc cho tôi, chuẩn bị món ăn quê hương cho tôi, còn chia sẻ với tôi những chuyện thú vị nữa.】
Có người trả lời:
【Đừng xoắn xuýt nữa, chắc chắn ông yêu cô ấy rồi.】
【Đây là cuộc sống thần tiên gì vậy? Đừng nói là ông, tôi cũng muốn bị cô ấy cưỡng ép.】
【Đúng rồi, ngoài những chuyện này ra, cô ấy không làm gì khác với ông sao?】
Kỳ Trạm:
【Chuyện gì khác?】
Cư dân mạng:
【Chính là những chuyện đó đó!】
Kỳ Trạm:
【Không có…】
Cư dân mạng gào thét:
【Cái gì cơ!!??】
【Làm ơn đi! Đây là cưỡng ép yêu đấy!】
【Mọi người đều bận lắm, không phải tin nóng thì đừng đăng lên được không?】
【Tôi cứ thế thất vọng nhìn ông. Không có chút mập mờ nào thì đừng học người ta chơi cưỡng ép yêu được không!】
【Tôi khóc rồi, tôi im lặng rồi, tôi đầu hàng rồi, tôi kiệt sức rồi, tôi bất lực rồi.】
【Hai người đã như vậy rồi! Sao lại không thể như thế kia chứ?】
Kỳ Trạm cũng im lặng.
Đúng vậy.
Đã như vậy rồi.
Sao lại không thể như thế kia chứ?
Anh vẫn luôn ôm nghi hoặc này trong lòng.
Nhưng lại cảm thấy khó mở miệng.
Cho đến một buổi tối sau khi kết hôn.
Anh thật sự không nhịn được nữa.
Lấy cớ đi xã giao, tự mình uống hết nửa chai rượu.
Vốn định lấy can đảm.
Kết quả lại say tiếp.
Kỷ Thư Ngôn khó khăn lắm mới đưa được anh lên giường.
Cô lấy khăn nóng định lau mặt cho anh.
Vừa lau xong, vừa rút tay lại.
Kỳ Trạm đột nhiên mở mắt.
Anh nhíu mày:
“Kỷ Thư Ngôn, đừng tưởng làm vậy thì tôi sẽ thích em.”
“Em đừng hòng làm gì tôi!”
Kỷ Thư Ngôn suy nghĩ một lúc rồi hiểu ra.
Anh lại say rồi.
Ý thức lại quay về khoảng thời gian còn bị cô cưỡng ép.
“Được được được.”
Kỷ Thư Ngôn dở khóc dở cười.
“Em sẽ không làm gì anh đâu.”
Nhưng vừa nghe vậy, sắc mặt Kỳ Trạm lại càng tệ hơn.
“Tại sao!”
Kỷ Thư Ngôn ngây người:
“Hả? Tại sao gì cơ?”
Kỳ Trạm:
“Tại sao em không làm gì tôi?”
“?”
Kỷ Thư Ngôn hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của Kỳ Trạm.
“Không phải anh không cho sao?”
“Tôi không cho thì em không làm à?”
Kỳ Trạm nổi giận.
“Em có hiểu cưỡng ép là gì không?”
“Cưỡng ép chính là làm trái ý người khác!”
“Bây giờ chuyện gì em cũng nghe theo tôi, vậy thì đâu còn gọi là cưỡng ép nữa!”
Kỷ Thư Ngôn:
“…”
Cô không hiểu.
Nhưng cô vô cùng chấn động.
Cô đã hoàn toàn bó tay với tên say rượu này.
Chỉ có thể khiêm tốn thỉnh giáo anh:
“Vậy anh dạy em đi.”
“Làm thế nào mới được tính là cưỡng ép?”
Kỳ Trạm nhìn Kỷ Thư Ngôn một cái.
Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng mình.
Sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.
“Ừm.”
“Tôi dạy em.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)