20px

Sau 0 giờ mỗi ngày, mức độ dị hóa trên người du khách sẽ càng sâu hơn.

Quy tắc khuyến khích họ đóng vai du khách để trà trộn vào công viên giải trí.

Nhưng đóng vai luôn phải trả giá.

Những đặc điểm không thuộc về loài người liên tục xuất hiện trên cơ thể họ.

Không ngừng gia tăng.

Không ngừng hòa nhập.

Công viên giải trí này sẽ dị hóa mọi kẻ xâm nhập.

Sau đó giữ họ lại vĩnh viễn.

Ngoại trừ tôi.

Con mèo đen cọ đầu vào ngón tay tôi.

Phát ra tiếng gừ gừ đầy thoải mái.

“Ừm.”

Tôi nói.

“Linh cảm của Cố Trường Dạ rất cao.”

“Đáng tiếc là lần này tôi đang ở trong phó bản.”

Mỗi khi anh nhìn trộm những thứ không nên nhìn.

Anh sẽ mất đi một phần giác quan.

Nếu không có đạo cụ phong ấn cấp SSS kia.

Anh đã mất đôi mắt từ lâu rồi.

Linh cảm của anh cao đến mức đáng sợ.

Thậm chí đã chạm đến ranh giới vượt khỏi giới hạn chủng tộc.

Cho nên.

Anh mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của tôi.

Con mèo đen đột nhiên dựng đứng đôi tai.

Đôi mắt xanh lục nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Tôi cũng nhận ra.

Vòng đu quay.

Ngựa xoay.

Nhà ma.

Và cả văn phòng viện trưởng đã phủ bụi từ lâu.

Nhiệm vụ nhánh lại bị kích hoạt.

Bốn mươi người chơi.

Đêm nay không một ai ngủ.

Tất cả đều đang thám hiểm công viên giải trí trong đêm.

Tìm kiếm manh mối.

(09)

Nơi cao nhất của công viên giải trí là phòng điều khiển vòng đu quay.

Chỉ có tầng này vẫn giữ được sự yên tĩnh.

Tôi cụp mắt nhìn xuống.

Không cảm thấy bị xúc phạm.

Chỉ cảm thấy thú vị.

Thì ra loài người không có thói quen an phận thủ thường.

“Đúng là những vị du khách không ngoan.”

Tôi mỉm cười nói.

“Tự ý đi lung tung trong công viên giải trí khi chưa được cho phép.”

“Đây không phải thói quen tốt đâu.”

Nói xong.

Tôi liếc nhìn vào khoảng không.

Định cho họ một bài học nho nhỏ.

Thế nhưng.

Chỉ nhìn một cái.

Tôi liền rơi vào im lặng.

Con mèo đen lập tức vươn dài cổ.

Bày ra dáng vẻ rất muốn xem.

Vì thế tôi tiện tay tạo ra một màn sáng.

Hiển thị toàn bộ quỹ tích hành động của bốn mươi người chơi.

Sau đó tôi nhìn thấy…

Bọn họ đã cởi hết những trang bị lúc mới vào phó bản.

Những món đồ tuy xấu nhưng cực kỳ thực dụng.

Rồi thay bằng những bộ quần áo hoa mỹ mà vô dụng.

Trông chẳng khác nào sắp đi trình diễn thời trang.

Thỉnh thoảng còn đứng tạo dáng với không khí.

Lịch sự nói một câu:

“Chị gái xinh đẹp, tôi không có ý mạo phạm.”

Sau đó ném một ánh mắt đưa tình vào khoảng không.

Tôi:

“……”

Đây là cái gì?

Dụ dỗ bằng sắc đẹp với hư không sao?

Tôi nhìn Cố Trường Dạ.

Sắc mặt anh trắng bệch.

Nhưng vẫn cố chấp mặc chiếc sơ mi trắng nửa trong suốt.

Thỉnh thoảng còn cúi đầu ho khẽ hai tiếng.

Để lộ góc nghiêng hoàn mỹ.

Tôi rơi vào trầm tư.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Anh lại sử dụng linh cảm rồi.

Hơn nữa còn chia sẻ thông tin cho mọi người.

Biến cố đột ngột của phó bản đã khiến bốn đội thay đổi chiến lược.

Dù trên kênh trò chuyện vẫn nhìn nhau không vừa mắt.

Nhưng lúc này lại có thể phối hợp hành động một cách ăn ý.

Tất cả đều biết.

Hành động đêm nay nhất định sẽ bị nhìn thấy.

Bởi vì mắt con mèo đen đã mở to tròn vo.

Gần như dán hẳn lên màn sáng.

Chăm chú nhìn cơ bụng lúc ẩn lúc hiện của một người chơi nào đó.

Tôi:

“……”

Từ lúc ở vòng đu quay tôi đã phát hiện ra rồi.

Con mèo đen thích những người ăn mặc hở hang.

Cho nên lúc Tạ Vấn kể chuyện.

Nó cứ nhìn chằm chằm vào ngực anh.

Tôi đã gặp rất nhiều chủng tộc.

Nói thật.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy một chủng tộc có niềm tin mãnh liệt như loài người.

“Đúng là những vị du khách không ngoan.”

Tôi lặp lại câu thoại lần nữa.

“Xem ra nên cho họ một bài học rồi.”

Con mèo đen lập tức quay đầu lại.

Bất mãn kêu một tiếng meo.

Rồi dùng đầu cọ cọ ngón tay tôi.

Tôi cong mắt cười.

Thuận theo ý nó:

“Được rồi.”

“Nghe lời cậu.”

“Không phạt nữa.”

Trách nhiệm của Boss phó bản là gì?

Liên quan gì đến tôi chứ.

Tôi chỉ là nhân viên tạm thời được điều đến đây thôi mà.

(10)

Ngày thứ ba.

Đúng 0 giờ.

Những vị du khách hôm qua còn hăng hái khí thế ngút trời giờ kéo lê cơ thể tàn tạ và mệt mỏi đến đây.

Trông họ như chỉ còn lại chút hơi tàn.

Điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của tôi.

Bí mật của công viên giải trí đâu dễ khám phá đến thế.

Cho dù tôi không ra tay.

Những con rối trên ngựa xoay.

Những cái bóng trong nhà ma.

Những bức chân dung trong văn phòng…

Tất cả đều là những quái dị có tính công kích cực mạnh.

Hiện giờ bốn mươi người chơi chỉ bị thương và suy yếu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...