20px

Không ai ch/ế/t.

Cũng không ai thiếu tay cụt chân.

Đã là kết quả ngoài mong đợi rồi.

Ánh mắt tôi lướt qua Giang Vô Nhai.

Thì ra là nhờ kỹ năng hệ chữa trị cần vận dụng đến “Lĩnh vực Giấc Mộng” của anh.

Một sát thủ biết trị liệu sao?

Hiếm thật.

Tôi uống một ngụm cola.

Trong giọng nói không mang quá nhiều cảm xúc.

Chỉ khẽ thở dài:

“Du khách à.”

“Các anh thật thô lỗ.”

“Các anh làm bẩn công viên giải trí của tôi rồi.”

Tôi không hề nói quá.

Sau một đêm quậy tung mọi thứ.

Công viên giải trí đã trở thành một đống hỗn độn.

May mà suất nửa đêm được quy tắc bảo vệ.

Nhân viên làm việc suốt cả đêm.

Mới miễn cưỡng khôi phục được phần nào.

Sắc mặt của toàn bộ người chơi đều thay đổi.

Ai nấy đều xám xịt.

Đó là vẻ mặt của những người sắp bị vận mệnh chi phối đến mức chẳng còn gì để luyến tiếc.

Giang Vô Nhai bỗng nhiên đứng dậy.

Anh hành lễ với tôi.

Quỳ một gối xuống đất.

Rồi đưa tới một cây gậy phát sáng.

“Chị gái xinh đẹp.”

“Đây là món quà tôi mang đến cho chị.”

“Hy vọng có thể làm nguôi cơn giận của chị.”

Tôi nhìn cây gậy phát sáng ấy.

Một cây gậy phát sáng bình thường.

Không có bất kỳ thuộc tính cộng thêm nào.

Ánh sáng xanh tím phản chiếu trên gương mặt tái nhợt của anh.

Nhưng so với cây gậy phát sáng.

Rõ ràng Giang Vô Nhai đang quỳ thành khẩn trước mặt tôi đẹp mắt hơn nhiều.

Trông anh rất yếu ớt.

Làn da trắng bệch.

Đôi môi nhợt nhạt.

Hàng chân mày và đôi mắt sắc nét lại mang theo vẻ mong manh dễ vỡ.

Anh nghiêng đầu ho khẽ hai tiếng.

Một vệt đỏ tươi nở rộ trong lòng bàn tay.

Tựa như cành hồng mai giữa trời tuyết.

Cái bóng phía sau lưng hơi vặn vẹo.

Như có thứ gì đó đang giãy giụa bên trong.

Con mèo đen nghiêng đầu nhìn anh.

Đôi mắt xanh lục không chớp lấy một lần.

Tôi tò mò hỏi:

“Trong thế giới loài người các anh.”

“Kiểu này gọi là gì nhỉ?”

“Mỹ nhân chiến tổn à?”

Giang Vô Nhai:

“……”

Mặt anh hoàn toàn cứng đờ.

Nhưng tôi chẳng có ý định cứu anh khỏi tình huống này.

Vì thế.

Anh chỉ có thể ngẩng đầu nhìn tôi trong im lặng.

Giọng nói hơi khó khăn:

“Chị gái xinh đẹp.”

“Vậy chị có thích…”

“Kiểu mỹ nhân chiến tổn như tôi không?”

Tôi vậy mà lại nhìn thấy trong đôi mắt của con người ấy chút cảm giác như đang bán cả linh hồn mình.

Con mèo đen kêu một tiếng.

Cái đuôi quấn lên cổ tay tôi.

“Được rồi.”

Tôi bật cười.

“Quà xin lỗi này tôi nhận.”

“Nhưng hôm nay các anh không được tiếp tục phá hoại công viên giải trí của tôi nữa.”

Nói xong.

Tôi giơ một ngón tay lên.

Nhẹ nhàng xoay sang trái nửa vòng.

Trong nháy mắt.

Dao động năng lượng khổng lồ như thủy triều quét qua toàn bộ công viên giải trí.

Tất cả người chơi đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

Màu sắc của ánh trăng đột ngột trở nên đậm hơn.

Như thể có một nguồn sức mạnh kỳ dị được rót vào bên trong.

Mọi nơi đều phủ lên một lớp sa mỏng màu bạc xám.

Những công trình vốn đã hư hỏng bắt đầu méo mó.

Mờ dần.

Tựa như bị kéo vào một chiều không gian khác.

Ngay giây tiếp theo.

Toàn bộ công viên giải trí giống như bị một cục tẩy khổng lồ quét qua.

Mọi dấu vết phá hoại biến mất sạch sẽ.

Những công trình hoàn toàn mới xuất hiện trở lại.

Nhưng đó không phải là khôi phục.

Mà là…

“Đặt lại.”

Đặt lại về trạng thái giấc mộng nguyên sơ nhất.

Người chơi:

“……”

Người chơi:

“?!?”

“Đây mới là sức mạnh thật sự của Lĩnh vực Ánh Trăng.”

Tôi nhìn Giang Vô Nhai.

Giọng điệu tự nhiên như đang trò chuyện thường ngày.

“Nó có thể kéo hiện thực vào trong giấc mộng.”

“Sau đó dệt lại từ đầu.”

“Nhìn rõ chưa?”

“Anh thử xem.”

Tôi rất thích món quà của vị du khách này.

Cho nên.

Tôi tặng anh một món quà đáp lễ nho nhỏ.

Một buổi hướng dẫn trực tiếp về cách điều khiển sức mạnh của giấc mộng.

Giang Vô Nhai ngây người.

“Hả?”

Một lúc sau.

Anh ngơ ngác hỏi:

“Tôi sao?”

Cả hiện trường rơi vào im lặng.

Không một người chơi nào lên tiếng.

Tôi gật đầu.

Đầu ngón tay chạm vào giữa trán anh.

Truyền vào một tia sức mạnh ánh trăng mỏng manh đến mức gần như không tồn tại.

Loài người có khái niệm gọi là thầy giáo.

Tôi không có hứng thú làm thầy của bất kỳ ai.

Tôi chỉ cảm thấy chuyện này rất thú vị.

Những con người có linh cảm cực cao có thể cảm nhận được sự tồn tại của tôi.

Những con người sở hữu kỹ năng đặc biệt có thể chạm tới rìa của Lĩnh vực Giấc Mộng.

Còn có…

Những con người thông minh và gan dạ.

Có lẽ sẽ trả lời được ba câu hỏi trên tấm bản đồ của tôi.

Tỷ lệ thông quan của phó bản này còn chưa tới 0,01%.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...